4 Thằng Quỷ Nhỏ (6)


Tiêp theo phần 5

Phần 6: Cô Giáo Thiên Trang

Hai ngày sau, Luyến lần mò tìm đến ông, lặng thinh không nói một lời; chắc lưỡi lắc đầu ông hết nói. Cởi quần con nhỏ, biễu nó nằm dài trên bàn chích, ông toẹt đùi chúi mũi thi hành phẩu thuật và khẩu thuật trên cái lồn còn măng sữa, cái lạch nước trinh nguyên chưa một lần vẩn đục. Ông không là quân tử, còn tiểu nhân cũng chẳng đến phiên ông – con gái mộng non, thịt da lồ lộ, tươi mát thơm nồng, thèm đụ thâu đêm; đàn ông ai không bò được cũng ráng lết theo, nhưng ông đâu thiếu vú để nhai thiếu lồn để bú, mà phải …, nhưng thôi chắc tại số trời …

… miệng ông Tư liếm tới đâu, Luyến quằn người tới đó, … còn mấy ngón tay của ông nữa, trời ơi nó đã ngứa làm sao, lăn lộn Luyến trân mình vảnh cao cái đít …, mở mắt Luyến nhìn ông Tư trân trối, “đã ngứa” rồi nhưng nó vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì đó, chợt nhớ ngày hôm đó, … Luyến bỏ chân trèo xuống, bước tới ghế ông Tư đang ngồi, kéo dây quần, thò tay vô đụng một khúc thịt mềm, nó kéo ra trước mặt – lần đầu tiên nhìn rỏ rành rành con cu của đàn ông. Cái đầu đo đỏ đang lú dần ra từ vòng da bao bọc, đợi cho nó hùng dũng vượt vòng thành bao bọc ngẩn cổ ngóc đầu Luyến lè lưỡi liếm nhè nhẹ cái rãnh nhỏ. Chưa quen với mùi khai khai hôi hôi nồng nồng của người đàn ông, nhưng Luyến vẫn tiếp tục, nó nghĩ chắc phải làm y như thiếm xẫm bữa hỗm ổng mới chịu chọt cho mình hết ngứa, một phần nó cũng tò mò muốn biết hình thù hùng dũng nhất của con cặt đàn ông, cái đầu ngẫm nghĩ cái miệng vẫn tiếp tục lê liếm cái ống chích thịt của ông Tư …

… chịu hết nổi, ông thầy chích kéo cu khỏi vòng tay con nhỏ, kéo tấm “ra” trên bàn trải xuống đất, đẩy con Luyến nằm chàng hảng, cầm cu ông nhấn từ từ …vô hang, …vô gần phân nữa thấy con nhỏ nhăn mặt, ông rút ra nhấp vào nhiều lần rồi nắc thiệt mạnh, bực mình ông đụ cho đã nư, bao nhiêu sức lực của người trung niên còn lại ông dồn vào từng cái nắc, không chút thương hương tiếc ngọc, … ạch … ạch … ạch …

********

– Rồi sao nữa chị ?
– Chị còn trẻ đòi hoài ổng già chịu đâu có thấu, nên một hôm ổng … tìm người khác đụ chị thay thế ổng, riết rồi chuyện cũng lộ ra, chị bị ba má đánh một trận rồi gởi lên Sài Gòn làm thợ may, nhiều lúc thất nghiệp chị “nhảy dù” kiếm sống, rồi dần dần chị làm nghề này luôn. Xấu hổ nên ngày tư ngày Tết mà chị đâu dám về quê.

********

“… cô tên Thiên Trang, sẽ thay thế thầy Tùng dạy môn Toán từ giờ cho đến cuối khóa …, tuần trước thầy Tùng đang nói về Tích Phân trong một không gian Vô Hạn chiều …”

Đang mơ mơ màng màng nghe đến chữ “Toán” thằng Tường giựt mình tỉnh mộng, ngó lên bảng nhìn cô giáo mới. Cô gì mà xấu quá chừng, giọng nói có âm hưởng miền Trung, cái mặt tăng hăng tó hó như bị táo bón kinh niên, không chút phấn son, áo quần cổ điển, bà này chắc khó chết mẹ luôn. Nghĩ tới đây Tường bắt đầu lo ngại, nó đang thiếu điễm Toán, bây giờ ông thầy quen đổi đi đâu mất, còn bà cô này nhìn mặt đã biết là khó “dàng mây xanh” rồi, cuối năm không đủ điễm, bị ở lại là chết cha luôn.

Ra trường chưa được hai năm, lần đầu tiên dạy lớp lớn cô giáo hơi run, miệng nói mắt nhìn đám học trò Đệ Nhất, Thiên Trang lo lắng, phải tìm cớ nào dằn mặt tụi nó mới được, không thôi mai mốt khó dạy lắm. Nhìn quanh cô điểm mặt, thấy thằng học trò mặt mũi trông hiền hậu, đang “ngủ ngày” trong lớp, cô chỉ “con vật tế thần”:
– Em kia, tên gì, lên bảng giải thử bài toán này cho cả lớp xem.
– Em tên Tường.

Cầm viên phấn trắng quẹt quẹt trên bảng mà lòng thằng Tường rối như tơ vò vẻ, nhằm món nó bí mà bị làm vật tế thần đầu tiên thì chết chắc.
– Em học hành cái gì mà một tích phân đơn giản như vậy giải cũng không xong, tui tạm cho em “zero”, về học lại, chừng nào khá hơn tui sửa điễm sau, ráng học không thôi cuối năm không đủ điễm đi thi đó.

Gián tiếp cô hăm cả lớp, ban B mà thiếu điểm toán làm sao thi Tú Tài cuối năm, đừng tưởng tui mới ra trường “dễ ăn hiếp” đâu nha, tứ đẳng huyền đai Thái cực đạo cũng chết dưới tay gái Bình Địng có võ gia truyền này, mấy em trai đừng có ở đó mà giởn mặt bầu cua với chị nha, Thiên Trang thầm nhủ.

Suốt buổi học thằng Tường rầu thúi ruột thúi gan, đã thiếu điểm còn bị thêm cái zero này chắc khó thọ quá, ngồi thẳng lưng mắt nhìn lên bảng chăm chú nghe cô giáo giảng mà nó có hiểu gì đâu, đầu nó quay cuồng với những suy nghĩ vẫn vơ.

********

… tiếng chuông tan học cắt ngang dòng giảng bài thao thao bất tuyệt của cô giáo nhỏ.

– Cuối tuần chuẩn bị bài tập trang …, thứ hai lên bảng giải. Thôi mấy em ra về.

Thu xếp sách vở, Thiên Trang đứng chờ đứa học trò cuối cùng bước ra khỏi lớp, rồi mới bắt đầu đi kiểm soát từng học bàn coi có đứa nào sơ ý bỏ quên đồ hay không, thói quen này cô có từ lâu. Thấy một gói nhỏ của đứa nào bỏ quên, cô cầm lấy mở ra xem, hình như là một xấp hình lưu niệm, tò mò cô lật một tấm lên nhìn thử …, hoảng hồn …, gấp lại …, cô đảo mắt nhìn ra cửa sợ bị bắt gặp, ngoài hành lang vắng tanh, yên tâm cô cúi nhìn cho kỹ, … mặt đỏ bừng, cô gói xấp hình lại định bỏ trở lại, nhưng không biết nghĩ sau cô rút vài tấm kẹp vô quyển sách, gói phần còn lại cô bỏ trở lại học bàn, quày quả đi ra như sợ người bắt gặp.

Ngoài hành lang cô gặp nó đang hối hả đi trở lại, thằng học trò lờ khờ bị cô “đì” suốt tuần qua.
– Thưa cô.
– Sao quay trở lại vậy ?
– Dạ em bỏ quên đồ.

Vậy đúng là của nó, đồ con nít quỉ, học không lo học, lo coi ba cái hình quỉ đó hoài, hèn gì hổng ngu sao được, Thiên Trang lầm bầm chửi thằng học trò.

… tắm rửa cho mát, ăn vài miếng cơm, Thiên Trang bật truyền hình xem phim khoa học giả tưởng Star Trek hay thường được mọi người gọi nôm na là phim “Lỗ tai lừa”, ngày thường cô thích phim này lắm, mà sao hôm nay đầu cô cứ nghĩ vẫn vơ, chiều thứ sáu muốn đi dạo chơi một chút cũng chẳng biết đi đâu. Từ miền Trung đổi về Sài Gòn chưa được 4 tháng, Thiên Trang còn lạ nước lạ cái, chưa quen biết ai ngoài mấy đồng sự cùng trường. Sinh ra ở Bình Định, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô được người chú nuôi dưỡng nên người và cho ăn học thành tài tại Huế, vừa tốt nghiệp ngành Sư Phạm cô đã xin đổi đi xa để được sống tự lập một mình.

Bức rức trong người, không còn hứng thú xem phim, chẳng biết làm gì Thiên Trang lấy sách ra đọc, chuẩn bị cho bài vở tuần sau, vừa mở sách một xấp giấy rớt ra làm cô sực nhớ đến mấy tấm hình hồi chiều lượm trong học bàn của thằng học trò, đồ con nít quỉ, tuần sau phải tìm cách phạt nó cho bỏ tật không lo học hành cứ coi ba tấm hình bậy bạ. Không biết sao mà có một trang sách đọc hoài không hết Thiên Trang bực mình buông sách, đứng dậy cô tới lấy xấp hình hồi chiều, nằm dài trên sa-lông cô lật từng tấm ngắm nghía cho thỏa tính tò mò, càng ngắm mặt cô càng đỏ, cái gì mà kỳ vầy nè, con nhỏ này lông lá um tùm, chẳng bù với cô …, lật tấm thứ hai cô há hốc miệng, cái này là … của đàn ông đây hả, trông gân guốc mà phát sợ, sao con nhỏ này dám cầm ngậm vô miệng vậy, lật tấm thứ ba cô bất giác đưa tay bụm chặt hạ thể sợ sệt, nó … làm dậy chịu sao nổi. Buông xấp hình, Thiên Trang hai tay bụm háng quay mình vô vách nệm, co người phòng thủ như sợ bị tấn công. Hồi lâu tính tò mò trổi dậy, Thiên Trang tự nhủ, mình đã 23 tuổi đầu, đã là cô giáo, sống tự lập một mình chứ có phải còn sống chung nhà với cô chú đâu mà cái gì cũng sợ cũng e dè, mấy thứ quỉ này cũng phải coi cho biết để trị mấy thằng học sinh chứ, nghĩ như vậy, cô xoay người lượm từng tấm lên xăm xoi ngắm kỷ. Tấm thứ nhất chụp một cô gái trần truồng, nằm chàng hãng, hai ngón tay banh hai mép âm hộ rộng ra, nó cũng giống y mình mà sao lông nhiều quá vậy, chẳng bù với mình …, tấm thứ hai cũng con nhỏ đó, tay cầm dương vật của gã đàn ông đưa vô miệng, hỏng biết nó làm cái gì vậy cà, chẳng lẽ hồi nhỏ chưởi lộn “bú cặc” là vầy đây hả, mà bú làm chi vậy, lắc đầ? không hiểu cô lật tiếp. Tấm thứ ba chụp gã con trai đang quì trên giường, hai tay dang rộng đầu gối đứa con gái, dương vật thụt vào âm hộ hơn phân nữa, à cái này chắc là làm chuyện vợ chồng đây, nhìn mặt con nhỏ lim dim chắc nó khoái lắm, hỏng biết dương vật của gã này mà thụt vô âm hộ của mình có được không ha, chắc đau đến la làng quá, mà hỏng phải, con nhỏ chịu được chắc mình cũng chịu được lo gì. Tấm cuối cùng nầy thấy mà ghê, gì mà giống như hai con chó vậy, con nhỏ lúc này tóc tay rả rượi ha, còn chúi đầu mắt nhắm nữa…, … rồi suốt đêm cô giáo Thiên Trang trằn trọc không ngủ, mấy tấm hình làm cơ thể cô ngứa ngái, làm khơi dậy trong cô sự thèm khát một hơi hám đàn ông, loại người mà bấy lâu nay cô trốn lánh. Mặc cảm mồ côi, phải ăn nhờ ở đậu, cô co mình trong cái vỏ ốc lạnh lùng, sống cô độc suốt quảng đời học sinh sinh viên, vài người bạn học có đeo đuổi nhưng vấp phải bức tường băng giá lạnh lùng, họ bỏ chạy hết trơn.

********

Tay xách bó rau, tay cầm cục thịt, Thiên Trang rảo bước về nhà.

– Đụ má mầy, dám giựt bồ tao hả.

Tiếng chửi thề inh ỏi, rồi tiếng ấu đả ạch đụi làm giựt mình cô giáo, quay lại nhìn cô thấy một đám ba bốn thằng đang hè nhau đánh một. Không biết chuyện gì, cô đứng lại xem, chừng thằng nhỏ bị đánh phá vòng vây tháo chạy, cô mới nhận ra được thằng học trò có mấy tấm hình làm cô mất ngủ cả đêm. Chạy tới gần chổ cô, nó quị xuống máu me đầy mình, co mình ôm đầu nó hứng chịu những cú đá dã man. Chịu không nổi, cô giáo xông vào can thiệp, chụp tay một thằng cô đá mạnh vô bụng thằng thứ hai, … bằng mấy ngón võ Bình Định đơn sơ nhưng điêu luyện, chẳng mấy chốc cả ba thằng ôm đầu tháo chạy, bỏ lại thằng Tường nằm lăn lộn một mình giữa đường nhựa. Lúc này trong xóm đã có một vài người chạy ra, định kêu xích lô chở nó vô nhà thương, thằng nhỏ chợt tỉnh, thều thào:
– Đừng vô nhà thương cô, em không muốn làm phiền má em phải lo lắng.
– Em bị đánh nặng lắm, phải vô nhà thương mới được.
– Đừng cô, em xin cô mà.

Chìu ý nó, cô cùng hàng xóm dìu thằng nhỏ vô nhà cô nằm nghỉ.

Lau rửa vết thương cho thằng nhỏ xong, cô cho nó uống hai viên trụ sinh đề phòng mấy vết thương nhiễm trùng, cũng may chỉ có vài vết nhỏ nhỏ, biểu nó nằm nghỉ cô chuẩn bị nấu cơm.
– Cô ơi ?
– …
– Cô đừng nói cho má em nghe nha, em không muốn bả buồn.
– Mà chuyện gì vậy ?

Thằng nhỏ cúi mặt, nhưng rồi cũng phải khai thiệt.
– Em theo con nhỏ ở Gia Long, tụi nó ghen .
– Thì ra là vậy, cô không mét với Hiệu Trưởng đâu, nhưng em phải cẩn thận sau này.
– Cô ngâm dùm em bộ đồ nha, nghỉ mệt xong em giặt, chứ máu me tùm lum như vậy, má em biết.
– Em cởi ra, đưa đây cô giặt cho.

Tẩy sạch máu, giặt bộ đồ đem phơi xong, Thiên Trang vô bếp nấu cơm làm đồ ăn.

Ngồi nghỉ đợi thằng học trò thức dậy ăn cơm, cô Thiên Trang có một cảm giác vui vui, hồi nào giờ phòng cô đâu có con trai nằm ngủ, nhìn thằng nhỏ đấp mền ngái ngủ, cô thấy ấm áp cả căn phòng, có hơi ấm đàn ông căn phòng như có sinh khí mới. Thấy chiếc mền tuột xuống đất, cô bước lại kéo lên, nhìn chiếc quần tiều đang dựng cột buồm, cô đỏ mặt quay chổ khác, cái thằng quỉ sứ, bị đánh gần dập mật mà ngủ còn mơ chuyện bậy bạ. Nhìn mắt nó nhắm nghiền hơi thở đều đặn ngủ sai sưa, Thiên Trang yên dạ, hỏng biết cái đó lúc cứng lên hình thù ra sao ha, trong sách vẽ … hổng biết có giống hôn, tò mò cô qùy xuống thò hai ngón tay vén nhẹ ống quần ngó vô trong, nhìn con cu gục gặc cái đầu đỏ ao Thiên Trang nóng bừng lên mặt, ngoài đời nó còn trông dữ dằn hơn hình vẽ trong sách nữa, dữ dằn mà dể thương hơn nhiều, cô ngẫm nghĩ, phải chi mình có một con cu như vầy để sờ mó nắn bóp vuốt ve ha, mình bắt nó …, rồi …, rồi nó phải …, càng nghĩ cô càng khó thở. Bên trong cái vỏ bọc khô khan khó chịu, Thiên Trang có một nội tâm phản kháng với quan điễm trai gái cổ xưa, nhìn thằng nhỏ cô nhớ tới quyển tiểu thuyết Vòng Tay Học Trò đang đọc dở dang, mê tiểu thuyết nên Thiên Trang thấy thèm cái hiện tại đang ngủ yên lành trên sa-lông nhà cô, tim đập mạnh má nóng bừng cô đắn đo quyết định…

Nhìn thằng học trò ngấu nghiến ăn, Thiên Trang mát bụng, ráng ăn cho no tối nay trả bài cho thuộc nha em cưng.
– Ở đây chơi với cô chờ quần áo khô rồi hẳn về.
– Dạ. Cô để em dọn dẹp rửa chén.
– Ừ, cô đi tắm , nực quá chừng.

********

Chọn bộ đồ lụa mỏng nhất, bỏ qua cái áo ngực, cô lấy cái quần sì líp đỏ nhỏ xỏ qua chân.

Thằng nhỏ đang coi ti-vi, thấy cô đi ra nó ngó trân trân một cách sửng sờ, rồi đỏ mặt cúi đầu nó quay nhìn chổ khác. Biểu nó nép qua một bên, Thiên Trang buông mình nằm cuộn tròn quay mặt ra ngoài, mắt nhìn ti-vi cô hỏi:
– Gia đình em có mấy người vậy Tường ?
– Dạ, chỉ có em với má thôi, ba em đi lính chết trận rồi.
– Má em làm nghề gì vậy ?
– Dạ, buôn bán cô, má em ít khi ở nhà lắm.

Vậy là hổng ai cấm đoán được nó hết.

Quay mình nằm ngửa, cô xoảy dài cẳng, ép thằng nhỏ lùi sát góc ghế bên kia.
– Em có bồ chưa ?
– Ư … ư … chưa cô.
– Em xạo ha, hồi trưa em nói bị tụi nào đánh ghen, mà bây giờ lại nói chưa có.
– Em chỉ dẩn nó đi chơi vài lần thôi, đâu có gì đâu mà gọi là bồ bịch.
– Vậy chứ phải làm sao mới gọi là bồ được ?

À ha, thằng nhỏ này cũng gan ha, dám vuốt ve chân mình rồi, để coi nó dám lấn tới nữa hông.
– Em chỉ mới nắm được tay nó thôi.
– Chưa có hung nhau ?
– Em đòi hoài mà nó chưa chịu.

Tay nó lấn lên một chút rồi, mình phải dụ thêm mới được.
– Tường nè, con nhỏ đó có đẹp hông ?
– Cũng thường thường thôi cô.
– So với chị thì sao ?
– Hổng đẹp hơn cô đâu.

Cái thằng ba xạo, biết mình không đẹp nhưng Thiên Trang cũng mát dạ với lời nói nịnh của thằng học trò.
– Chị hơn em có mấy tuổi thôi, đây đâu phải là lớp học, em kêu cô hoài chị thấy mình già lắm.
– Dạ.

Ủa, nãy giờ mình để yên, sao nó hổng chịu tiến lên thêm, mà cứ vuốt vuốt chân hoài vậy, chắc nó còn nhát.
– Em nịnh quá, chị xấu xí thấy mồ, sao mà bằng được mấy cô gái bạn em.
– Em nói thiệt mà, ngày thường tụi em thấy cô … à chị nghiêm trang nên đâu có dám ngó kỷ, chị lại ăn mặt xề xòa nên …
– Nên cái gì hả ?
– Cô … à chị cho em nói thiệt nha, đừng có giận mà phạt em à.
– Ừ, nói đi.
– Tụi nó nói chị chưa có chồng, thiếu hơi đàn ông nên lúc nào cũng nhăn nhăn nhó nhó mất duyên, mà chị mặc đồ kỳ cục quá nên tụi nó nói chị như … bãi đáp phản lực cơ vậy, chứ ai mà ngờ chị … đâu có thua ai.
– …
– Em lại ngồi gần đây chị chỉ cái này cho em coi.

Nắm tay thằng học trò đưa lên miệng hôn, rồi Thiên Trang đưa xuống gò ngực đang phập phồng.
– Nè, có phải như phi đạo máy bay hông ?

Tay ve vuốt bầu ngực cứng ngắt no tròn, thằng Tường cười thầm trong bụng, cô tưởng mình là nai tơ, phải ráng đóng cho trọn vai mới được, nhìn cô giáo mắt nhắm nghiền, nó se se cái núm, một hồi lâu mới cởi nút áo lòn tay vô trong mân mê hai bầu vú ấm áp, chà … chắc nịch hà con nhà võ có khác, tay vuốt dài xuống vùng bụng săn chắc không một chút mở dư, thằng Tường thì thầm:
– Hổng biết mấy chổ khác ra sao nha, chứ cái này em chấm cô 18 điểm trên 20 đó.
– Ừ hứ.

Cúi đầu, nó hôn môi cô giáo.

Nhớ động tác của các tài tử xi-nê, cô giáo Thiên Trang vòng tay ghị đầu thằng nhỏ xuống, hé miệng thè dài lưỡi tìm kiếm. Rồi ra dáng thành thạo, cô thủ thỉ:
– Em biết hôn môi là sao rồi nha.

Không nói một tiếng, thằng học trò đưa tay run lập cập xuống phía dưới, ngần ngừ rồi nó cũng bụm bên ngoài cái xì-líp cô đang mặc, run gì mà run dữ vậy em trai, ái chà khoái thiệt, nó bóp bóp đã quá, ưm … ưmmmmm … đã hết biết, ừ vậy đó, thọt tay vô, run gì mà run, nó hổng có cắn đâu, … ái da … móc nữa đi em, ừ thọt thọt vậy đó.

Tay thằng Tường vừa thọt vô bên trong cái quần xì là nó phát run, sao hổng thấy cộng lông nào hết vầy cà, cô ấy cạo hay là bẫm sinh, chết mẹ cô nói cô người Bình Định, chẳng lẻ … cô “nô he”, mà có xui cũng phải chịu thôi chứ bây giờ mà ngừng lại cổ bị ứ khí nứng, cổ giận cổ đì cũng chết mẹ luôn, kệ, “nô he” cũng làm tới luôn, chết bỏ. Mạnh tay kéo tuột cái xì-líp lẫn cái quần dài, thằng Tường vừa hun vừa bò đầu xuống giữa háng, hai tay vạch gối mở mắt nó nhìn, rồi chưng hửng.

“Phê” quá Thiên Trang nằm yên hưởng thụ cơn khoái lạc đang rung động toàn thân, hai tay thằng nhỏ vừa đặt lên đầu ngối cô đã lẹ làng banh rộng hai chân, chờ đợi … chờ đợi … không thấy gì, cô mở mắt ngóc nhìn rồi buông đầu xuống, má đỏ bừng bừng, thấy quê quê.

Mắc cười quá mà thằng Tường không dám, lưỡi liếm me ngào miệng hút ốc len, mà trong đầu nó cười hoài không dứt, cô giáo mình có cái mặt dưới tức cười quá, chùm lông nhỏ đen mun cong queo bám sát thịt trên đỉnh mép, giống y hệt hàm râu “chảy cứt mũi” của Hitler, hai bên lại kéo dài hai hàng lông mịn màng như ria mép, làm mặt dưới của cô giáo giống miệng Hitler với hàm ria mép hai bên. Phải phá cô một trận mới được, Tường thầm nghĩ.

Đang lăn lộn miên man sảng khoái dưới chuyển động của cái lưỡi thằng học trò, đột nhiên nó dừng lại, hổng thèm tiếp tục liếm kẹo bòn bon nữa, uất khí tức mình, cô mở mắt, … năn nỉ:
– Sao hổng tiếp tục nữa Tường ?
– Thôi em hổng dám đâu.

Cô Thiên Trang hối lộ.
– Tiếp tục đi rồi chị xóa con zero tuần trước cho em.
– Chị hứa ha.
– Ừ, đừng chọc chị nữa mà.

Thiên Trang nằm đó mà hồn để ở trên mây, trầm mình lặn ngụp trong cõi thiên thai, bồng bềnh trên tấm thảm thần đang đưa tấm thân trần tục lên đỉnh Vu Sơn, thiên đàng ở đâu đâu cô chưa thấy, ôi địa ngục sao mà dịu êm quá vầy nè. Nhỏng đít cong lưng Thiên Trang chảy nước, xuất khí lần đầu cô giáo còn trinh.

Đợi giây lát cho cô giáo tỉnh hồn, thằng lớn mới đưa thằng nhỏ “dú dí vô cung”, cảm giác chật hẹp bó sát đầu con cặc làm thằng Tường dừng lại, thấy mặt cô giáo nhăn nhăn là nó than thầm, chết mẹ rồi cô giáo mình còn “zin”, không dám ấn tiếp nó rút thằng em ra, rồi chỉ dám nhấp nhấp phần ba chiều dài mà thôi.

Đầu ban vừa ấn vô Thiên Trang đau muốn chết mà chỉ dám nhăn mặt than trời, đâu dám mở miệng la làng, cô sợ thằng nhỏ hoảng hồn rồi hỏng dám lấn tới tiếp mà cô mất cơ hội hưởng lạc thú trần gian, chừng thằng học trò thì thụt ra vô một hồi cô mới yên tâm, cũng đâu có đau gì lắm đâu mà mấy đứa bạn có chồng cứ hù dọa mình hoài, … mà sao có một khúc vậy ta, hồi nảy mình thấy nó dài hơn mà, ngóc đầu coi thử coi …, ủa sao mà có một chút vậy, hay là nó hỏng dám …
– Cho vô chút nữa đi em, chị thương mà.
– …
– Cho vô chút nữa đi, tuần sao chị cho em 15 điễm.

Nhấn thêm một chút thì cái đầu bị chận lại, biết mà, cô mình còn con gái, phải từ từ mới được. Thương cô giáo, thằng Tường rút bớt ra, rồi chậm rãi từ từ nó nhẩn nha nhấp nháp.
– Còn chút nữa đó em, cho vô hết luôn đi, đừng chọc chị nữa mà Tường.
– …
– Em cho vô lút cán luôn đi, chị cho em 19 điễm … ưm …ưm …ưm…

Cắn răng cương cổ, đau như xé thịt mà Thiên Trang không dám la.

Cô giáo mình gan thiệt, không la tiếng nào nghen, có võ có khác mà, nghỉ chút cho cổ đỡ mệt rồi mình hãy tiếp tục.

Trong căn phòng ấm cúng, thằng học trò dạy cô giáo nhỏ lạc thú gái trai, nó dạy cô “đẻo đá giửa đường,” “vác chày qua núi, ” “ngư lão ôm cần,” “tiều phu bửa củi” …

********

Dòng nước từ vòi bông sen chảy tới đâu Thiên Trang mát lạnh tới đó, ve vuốt bọt xà bông trên miệng cái mu cao cô ngẫm nghĩ, hôm nay nhất định phải trả thù mới được, bữa hỗm mới lần đầu nên mình mới năn nỉ xin thua, hỗm rày luyện mấy quyển bí kiếp của con bạn, âm hộ cũng hết đau rồi, hôm nay cho nó biết tay mới được.

********

– “Bữa hỗm tụi mầy giúp tao dụng kế hay quá trời, còn đây là chuyện của tao với cô giáo, tụi mầy phải hứa không được hé miệng cho ai biết, tao mới cho tham gia.”, thằng Tường nói.
– ” Chơi với tụi tao bao lâu rồi, mày có thấy tụi tao thèo lẽo với ai hông mậy ?”, thằng Tạo hỏi.
– ” Đúng đó. Hễ cô giáo hổng chịu thì tụi tao rút lui, không hé miệng một lời. Tao thề độc đó.”, thằng Tòng hứa.
– ” Tao cũng thề nữa.”, thằng Tài giơ tay lên.

********

– “Tường nè, nãy giờ kiểm tra, chị thấy môn Toán em mất căn bản rồi phải học lại từ đâu mới được, chứ học như vậy chắc em thi rớt quá.”, cô Thiên Trang nghiêm khắc.
– ” Dạ, em biết chứ, chị dạy em nha,”, thằng Tường năn nỉ, ” lở thi rớt chắc má em buồn lắm.”
– ” Còn 4 tháng nữa, chắc cũng đủ thời gian, mà em phải siêng mới được.”, cô giáo lẳng lơ, ” Em tính trả công chị sao nè ?”
– ” Chị muốn gì em cũng chịu hết.”, thằng Tường hứa.
– ” Thiệt hông ?”
– ” Thiệt mà.”

Thiên Trang đứng dậy bỏ vô buồng trong. Đợi cô giáo vừa khuất, thằng Tường len lén mở chốt cửa, rồi rảo chân bước vô trong.

Nhìn cô Thiên Trang nằm nghiêng trên giường khêu gợi, Tường nuốt nước miếng, nhứt dáng nhì da thứ ba mới tới khuôn mặt, diện mạo cô không sắc sảo lắm nhưng với nhân dáng cao thon làn da mịn màng cô giáo mình đâu có thua ai, sao mà tới giờ cổ chưa có chồng vậy cà, thằng Tường thắc mắc lắm.
– Cô nè, cô có người yêu chưa ?
– Chưa em, mà hỏi làm chi vậy ?
– Em tò mò vậy thôi.
– Chắc tại cô xấu xí quá.
– Em nghĩ hổng phải vậy đâu, thật ra cô đâu có thua ai đâu. Chắc tại cô nghiêm trang quá, với lại … chắc chưa có hơi hám đàn ông con trai nên cô như cây khô chưa tưới nước vậy đó.

Đỏ mặt, nhéo thằng nhỏ một cái, Thiên Trang tâm sự.
– Hỏng phải chị không có người đeo đuổi, nhưng chị chưa muốn ràng buộc với một ai, làm vợ một người rồi thì chị phải chung thủy với người đó, chị đâu có muốn cả đời chỉ biết có một người đâu, em cũng biết rồi đó, chị chưa biết mùi đàn ông mà, bữa hỗm gặp em nằm ngủ chị cũng đắn đo ghê lắm mới quyết định dụ khị em đó chứ bộ. Vài năm nữa chị mới muốn có chồng, còn giờ thì … hì … hì … cho chị mượn cái này chút coi.

Kéo cái quần xì xuống dưới chân, Thiên Trang cầm cu thằng học trò vọc tới vọc lui trửng giởn.
– Tường nè, sao em còn nhỏ mà rành quá vậy, bữa hỗm em quần chị muốn chết lên chết xuống, đã quá chừng.
– Chị hổng biết, em có mấy bà chị nuôi làm vũ nữ kế bên nhà, bữa nào “ế độ” mà chịu hổng thấu mấy bả rủ em qua chơi, tập mỗi ngày một chút mà bây giờ em gần thành cao thủ rồi đó.
– Hèn gì …,

Vừa cưng cứng là Thiên Trang đã choàng chân qua hông thằng học trò, nhét cái đầu vô cái lổ nhỏ ấn mình xuống từ từ, thấy khó khăn cô dừng lại ngó thằng Tường như dò hỏi.
– Chị làm vậy hổng được, gặp thằng nào chơi cắt cớ từ dưới nó thọt lên đau lắm.
– Vậy làm sao mới đúng ?
– Chút nữa em chỉ chị bú thằng nhỏ, giờ chị chống hai tay hai chân nắc từ từ đi, một chút nó vô trót lọt hà.

Nghe lời thằng học trò cô giáo chống tay chịu gối thì thụt xuống lên, càng nắc cô càng khoái, càng khoái cô thấy thằng nhỏ càng trơn tru, càng trơn tru cô càng nắc mạnh, chẳng bao lâu miệng giếng vừa mở nắp của cô đã ngậm trọn bao trùm cây đoản côn của Thằng Tường, rồi cứ vậy cô thực hành bài tập “vuốt đoản côn”, khi vuốt nhanh khi chậm rải, khi thì cô chọt hướng đông khi hướng tây, chán rồi cô chọn đường nam bắc, dùng con cu thằng học trò cô tìm mọi điễm khoái cảm trong hang lồn mà 23 năm qua cô quên lửng.
– Chị mệt rồi hả ?
– Ừ … ừ.

Ôm hông, Tường ngồi bật dậy, chúi đầu giữa hai gò bồng đảo căng tròn nhựa sống cho cô giáo “ôm cây nghỉ mệt”, còn hai tay nó bóp mạnh hai gò má đít sàng qua sàng lại, một hồi lâu thằng Tường mới chống hai tay ra đàng sau biểu cô giáo cũng làm như vậy, nó ngồi trên giường từ dưới nắc lên từng cú “hồi mã thương” nghe ành ạch…

Nằm rả rời nghe lâng lâng chảy đều trên từng thớ thịt, Thiên Trang nghe thằng học trò thủ thỉ:
– Cô ơi, em có mấy thằng bạn thân…
– Ừ hứ.
– … cái gì tụi em cũng chia sẻ với nhau hết…
– …
– … cô cho tụi nó tới học chung luôn nha.

Nghe nó nói cô giáo Thiên Trang hết hồn, có một thằng học trò cô còn muốn chết … mà thêm vài đứa nữa không biết ra sao ha, mà kệ nó, chơi vui thôi mà, cho bù lại những ngày mình nằm không hổng có con cu nào chơi hết.
– Cũng được, mai mốt kêu tụi nó tới cô dạy luôn cho.
– Hì … hì, nãy giờ tụi nó rình ở ngoài kia chắc sắp chết vì nứng cặc rồi, để em kêu tụi nó vô.

Lắc đầu, cô Thiên Trang hết nói, đúng là nhứt quỉ nhì ma thứ ba học trò mà…

********

… ngồi bên lò sưởi nhìn tuyết rơi ngoài trời chờ năm mới tới, Tường bồi hồi nhớ lại chuyện xưa, nhớ quãng đời tươi đẹp nhất, mấy thằng bạn chắc giờ này sáng xỉn chiều say cho quên thực tại đau lòng,
không biết cô Thiên Trang bây giờ làm gì, cô sống ra sao dưới một chế độ mà thằng chăn trâu làm thầy người có học, trong một chế độ mà trí thức không đáng bằng một cục phân, Tường ngẫm nghĩ.

HẾT

Xem tiếp truyện MƯỜI NĂM TRƯỚC MƯỚI NĂM SAU

One thought on “4 Thằng Quỷ Nhỏ (6)

Đã đóng bình luận.