Ái Tình Thái Giám (3)


Tác Giả: Đại Cường

Tiếp theo phần 2

Lý Tòng bú lồn dai dằng mà trong đời con gái từ khi biết cho cặc đàn ông vào lồn, nàng chưa thấy ai bú lồn thượng đẳng như Lý Tòng. Có lẽ trời không cho chàng đụ được bằng cặc nên gia ân cho chàng tuyệt chiêu đụ bằng mồm. Hai mép lồn được nút bằng môi, giữa hai rảnh lồn và bên trong lổ lồn thì lưỡi của Lý Tòng bật lên bật xuống, ra vào như con thoi dệt vải, sướng đến nổi Tích Trữ hẩy lồn lên cao hoặc vô tình khép háng lại làm cho Lý Tòng phải bành lồn nàng trở về vị trí thuận cho mồm chàng bú lồn.

Lý Tòng bú lồn nhưng vẫn chưa bằng lòng cho chính mình nên chàng đổi thế bằng cách đặt đít Tích Trữ trở lại sàn nhà. Chàng đẩy nghiêng thân thể nàng. Tích Tnt theo động tác của chàng phải nằm nghiêng. Lý Tòng mằm sát sau lưng nàng. Và xoãi chân về phía đầu của Tích Trữ.

Chàng cũng nằm nghiêng mình cho khuôn mặt sát với đôi mông trắng nỏn, tròn trĩnh như quả bóng của nàng. Lý Tòng liếm lên hai mông đít ấy và rà lưỡi vào hai mép lồn dôi ra phía sau. Những sợi lông lồn vướng vít ở phía sau, quấn quít dưới đôi mắt Lý Tòng làm chàng tràn trề hấp dẫn đưa tới một sự xúc tác nứng theo chiều hướng mới.

Lý Tòng cứ để yên cho Tích Trữ nằm khép lồn. Chàng liếm lồn ở phía đằng sau thật lâu gây khích dâm nhẹ nhàng để cho nàng tận hưởng êm đềm sự dâm gậm nhấm, rĩ rã.

Da hai mép lồn của Tích Trủ rất nhạy cảm và nàng càng thích khi nghĩ rằng Lý Tòng biết làm những gì cần thiết cho nàng khoái lạc mà không bị thừa thãi. Cho nên cách làm tình của Tích Trủ cũng xứng đáng bù lại sự bất lực của cặc chàng. Tích Trỉl lại có phần tiếc rẽ, giá mà Lý Tòng không có tật bẩm sinh về bộ sinh dục thì chàng đụ, đàn bà, con gái phải bỏ nhà theo chàng đến phương trờl góc biển vì không thể thiếu những cách đụ tuyệt chiêu của chàng.

Vừa nghĩ vẫn vơ nhưng Tích Trữ không thể chặn đứng sự rùng mình vì nứng lồn khi nàng cảm nhận được lưỡi của Lý Tòng đang liếm ở hai mép lồn và lông lồn nhúc nhích từng hồi.

Bỗng nàng cảm nhận như lồn nàng giật bắn và một chân của nàng tự động nhấc cao. Lồn nàng xòe rộng là khi Lý Tòng lấy những ngón tay vạch hai mép lồn cho rãnh lồn rộng ra và lưỡi chàng lại quét từ mồng đóc tuần tự theo khe lồn đi thẳng xuống đến lổ lồn, dừng lại ở đó mà bú vào thật sâu.

Hầu như không còn đủ sức để rên sướng nữa mà nàng chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào của một thân xác hụt hơi. Tay Lý Tòng quàng chặt vào bắp vế đưa cao của Tích Trủ chẻ háng một bên bành hẳn một mép lồn, tay kia chàng vạch mép lồn bên kia, chàng tiếp tục rúc hẳn mặt vào giữa lồn mà bú nữa.

Đang nằm nghiêng, Tích Trủ không ngăn được những cái nắc, hẩy lồn. Có khi sướng quá không cầm được, nàng nắc lung tung làm Lý Tòng trật đôi môi ở rãnh lồn phải điều chĩnh trở lại mới bú đúng chổ.

Mồm Lý Tòng nhéo vào lồn nàng không ngừng, Tích Trữ cuồng lên. Nàng thở mạnh liên hồi và suýt soa từng đoạn trong hơi thở. Nàng nói lớn :
- Anh bú như thế làm sao em đi lấy chồng?!.
- Lấy chồng xong, em có cho anh bú lồn em nữa không ?
Không được đâu ?
- Tại sao ?.
- Sợ anh ghen, rắc rối lắm ?. Mà làm sao gặp được anh.
- Chỉ sợ em không muốn. Chỉ sợ em quên Em tới đây giờ nào, tháng nào mà không được.
- Em ghét ngoại tình và lén trộm.
- Như thế nầy không lén trộm à ?.

Lý Tòng ngừng đối đáp với Tích Trữ. Chàng thấy giọng nói của nàng dễ thương và đáng yêu nên chàng dí mồm bú lồn nàng từng hồi. Một cử chỉ thương muộn, còn nước còn tát vì chàng biết sau vụ bú lồn chiều nay với cảnh tượng nầy không tài nào có lại được nữa. Lý Tòng bảo với Tích Trữ :
- Về sau khi em cảm thấy nhớ anh, thèm bú lồn, ứng lồn thì lén chồng đến với anh. Chồng em có phước là lồn vợ không bị đụ mà bú có hề hấn gì đâu. Anh bú cho em sướng là hạnh phúc cho em và cả cho anh. Hơn nữa bú lồn, em chẳng sợ có bầu, phải không ?

Tích Trữ không buồn trả lời chàng nữa nhưag nàng cũng phải lên tiếng :
- Đừng nói nữa anh ? Bú cho đả đi anh ! Mỗi khi ngừng lại như thế này em cảm thấy xa anh ngàn trùng. Bú lồn em đi anh. Em rời khỏi đây là mất hết, không còn nữa, thương tiếc lắm mà làm sao bây giờ. Bú lồn cho em sướng đi nà !.
Bú lồn cho anh cùng sướng. Rồi đây…rồi đây..rồi thôi.

Lời nói nàng không nức nỡ mà cũng phải nức nỡ xúc động thắt trái tim Lý Tòng. Không còn gì hơn cho một sự giãi quyết là chàng tiếp tục bú lồn nàng theo ý muốn của chàng. Vì Tích Trữ hầu như để cho chàng tự do muốn làm gì thì làm trên thân thể nàng. Lý Tòng cho đó là sự đặc ân, nàng dành cho chàng chiều hôm nay. Một buổi chiều cuối cùng và sẽ không còn có những buổi chiều như thế này tái diễn.

Lý Tòng không bạo hành trên lồn nàng thì sẽ tiếc trong mai hậu về dịp may dâm dục nầy. Hơn nữa, sự tự ái bất thần hiện diện trong trí chàng. Nguyên nhân chàng không lấy được Tích Trủ vô cùng đơn giản do sự thế thái nhân tình trên cỏi đời.

Chàng nghèo, không có địa vị và tật nguyền về con cặc. Lý Tòng sẽ bú lồn nàng chuyến nầy như một cuộc bú lồn để đời trong lịch sử tình dục. Nàng sẽ nhớ chàng muôn thuở khi chồng nàng bú lồn hoặc một kẻ nào khác.

Lý Tòng còn hy vọng một ngày đẹp trời nào trong mai hậu, Tích Trữ sẽ tìm về với chàng để được chàng bú lồn. Hảo huyền trong tương lai, dấy lên trong tâm can thành sự thật. Lúc đó chàng sẽ không còn ẩn trắc sự mặc cảm phi lý để chỉ bú lồn nàng mà không thể đụ bằng cặc.

Lý Tòng liếm trơn tru lồn Tích Trủ từ đằng sau mông lên tới phía trước tận mồng đóc. Nàng không lấy gì tột độ của sự nứng lồn nhưag cách bú của Lý Tòng khá ngộ nghĩnh đối với nàng vào giờ này.

Tích Trữ nằm yên cho chàng banh lồn nàng như thế nào cũng được. Sự im lặng nầy cũng biểu lộ được sự hưởng thụ của một loại đàn bà, con gái dâm trí và dâm xác thịt mà điểm dâm chính yếu là ở lồn. Chàng bú tận tâm tận lòng cho chính cái dâm của chàng đạt tới cùng vô tận.

Sự bú lồn lặp đi lặp lại quen thuộc vẫn chấn động khích dâm đối với Tích Trữ. Ngoài ra Lý Tòng bú lồn quá tận tâm, tận lòng cũng dâng sự cảm động trong lãnh vực tràn lấn thêm sự yêu thương cho nàng. Vì thế nàng cứ im lìm mãi cho sự đụng chạm giữa lồn nàng và mồm của Lý Tòng tăng dần mạnh bạo thì làm sao không nứng lồn trở lại cấp kỳ.

Thời gian không đợi một ai của loài người kể cả mọi loài thú thì sự nứng cũng không thể đợi ai khi gống cái và giống đực cọ xát, mơn trớn với nhau qua xác thịt, sờ mó phải chổ nứng như lồn và cặc, Tích Trữ có thần thánh đến mức cao đẳng chẳng thể tránh khỏi qui luật trần thế. Cho nên nàng phải nứng lồn. Nứng lồn thái quá thì nàng đòi đụ.

Trong truởng hợp nầy, nàng cảm thông nổi niềm của người yêu cho nên nàng thuận lý cho việc bú lồn mà Lý Tòng bú lồn chẳng có gì lấy làm tệ. Nàng bỗng chủ quan, bú lồn cũng là đụ rồi, mà phải bú lồn điệu nghệ như Lý Tòng cơ !. Nàng hiểu được rằng ý nghĩ thoáng qua nầy là câu trả lời an ũi chăng ?

Lý Tòng thấy được nước lồn của Tích Trữ lại chảy ra. Nàng nứng thì Lý Tòng tăng cường độ dâm lên cao. Chàng vật ngữa nàng. Hai chân nàng co lại, Lý Tòng lấy hai tay đè mạnh hai bắp vế của nàng xuống sàn nhà.

Như một cử động mạnh, lồn Tích Trủ bành ra. Khe lồn thành đường đỏ tươi chạy dài tử trên xuống dưới. Mồng đóc nhô hẳn ra ngoài khe lồn như muốn đứng thẳng. Lổ lồn mở ra, tròn sâu đợi mào cặc đút vào.

Lý Tòng trám vào sự đón chờ dỡ dang của lồn Tích Trữ, chàng thay thế vào đó sự bú bằng đôi môi, bằng lưỡi. Chàng lấy sức gồng cho lưỡi cứng, thật cứng và ngoáy lổ lồn rất mềm mỏng và cho lưỡi vào tận sâu trong lồn nàng. Một buổi chiều, Lý Tòng bú lồn nhiều bận. Những lần trước Tích Tnl chưa khám phá ra, Lý Tòng có cặc mà coi như không có cặc nên nàng nứng lồn một cách chờ đụ. Nay nàng biết, nàng có nứng lồn bao nhiêu đi nữa thì chàng chỉ dụ bằng bú liếm mà thôi. Nếu hơn thế nữa là Lý Tòng móc lồn bằng tay cho cả hai xuất khí lồn lẫn khí cặc mà khí cặc chảy ra không bình thường nếu không nói là bí tỉ.

Biết được sự thật nên Tích Trữ nứng lồn theo một cách khác để nàng thõa mãn được dục tánh. Chủ trương hưởng thụ, Tích Trữ không bỏ lỡ cơ hội nứng run. Nàng nắc lồn vào mồm của Lý Tòng không biết mõi mệt. Thân xác nàng quằn quại hòa với tiếng rên tưởng như không dứt.

Lý Tòng nghĩ rằng khi nàng nằm ngữa cho chàng bú lồn và thấy được chàng đang bú lồn, Tích Trữ phấn khởi độ nứng lên gấp bội nên chàng tận tình khai thác bú mạnh, bú nhiều cho nàng rú lên từng cơn làm cho chàng thích thú.

Thĩnh thoảng, trong cơn đam mê, Lý Tòng dừng lại, vuất ve lông, hai mép, mồng đóc, rãnh lồn và âu yếm nhìn lồn người yêu. Những giây phút nầy, chàng đờ đẩn nhìn lồn Tích Trữ say đắm. Dưới mắt chàng lồn nàng lúc nào cũng hấp dẫn gợi nứng, kể cả ngày chàng thấy lồn nàng lần đầu.

Cứ mỗi lần ngắm lồn Tích Trữ chàng lại tìm thêm một được nét lạ biệt dù có những lúc như chiều nay chàng nhìn lồn nàng lắm lần. Tích Trữ nằm ngữa, hai chân banh rộng, lồn nàng nguyên hình trọn vẹn. Hai háng mở rộng, thớ thịt qua làn da trắng vun cao hai mép lồn. Lông trên mu rậm đặc lơ thơ những sợi hai bên mép lồn tăng thêm sự ấp úng khi mép lồn căng lên như đòi hỏi sự đụ.

Khi Tích Trủ nằm ngữa được mô tả hớ hênh nên lồn nàng to hẳn. Mồng đóc khi thì trốn dưới mu, khi thì nhôi lên khỏi mu khi cơn nứng và động tình trổi dậy. Tích Trữ săn sóc lồn rất kỹ lưởng bằng chứng còn đọng lại vết tích cạo, tỉa lông rất tươm tất.

Trước hình ảnh lồn của Tích Tnl bày ra, người đàn ông nào cứng cựa cũng phải vục mặt vào lồn nàng để bú một cách thõa thích tnlớc khi đụ nàng mới thõa chí dâm dục. Tích Trữ nhìn Lý Tòng rồi nói :
- Anh lạ lồn em à ? không muốn bú nữa em về nhé t…Mà thôi…Em khá mệt…Muộn rồi, em về…..
- Không…Tiếc đời…Ngắm tí cho về sau khỏi nhớ.
- Em mới là người khó quên.
Lý Tòng hiểu nhầm :
- Còn anh chết được đây nầy.

Tích Trủ vội ngồi dậy toan mặc quần áo khi nàng dơ cao tay nhìn đồng hồ và nàng dù tiếc rẽ cuộc truy hoan nhưng đã đến lúc phải từ biệt Lý Tòng. Chàng đọc được cử chỉ và ý nghĩ của người yêu mà trong lòng nát tan nhưng chàng cố níu thời gian được lúc nào hay lúc ấy.

Lý Tòng vội đè nàng xuống và cản hai tay nàng đang nàng đang toan mặc áo
quần. Tích Trữ lại nằm xuống. Nàng vít vào khuôn mặt Lý Tòng, hôn chàng
một cái thật dài và nói như năn nĩ :
- Đủ rồi anh. Em ra nhiều lắm Bây giờ mới thấy thấm mệt…
Lý Tòng không màng đến câu nói của nàng mà trả lời :
- Anh có làm em sướng không ?
- Sướng hay không, anh thừa chán để biết.
- Anh muốn từ cửa miệng của em thốt lên anh mới thích….
- Sướng chớ !. Anh bú mà không sướng, còn phải chất vấn cho thừa !…Rồi đây…Có lúc em phải ghen về cách bú lồn của anh thì sẽ moon mõi mà chết mất..
Lý Tòng sung sướng và lãnh hội được ý nghĩ của Tích Trủ muốn diễn đạt gửi gấm cho chàng khi nàng không còn trong vòng lạc thú với chàng. Những phút bốc đồng dục tính tẻ nhạt, lặng lẽ trôi qua.

Chàng nói như cầu khẩn lần cuối để nàng Em đứng dậy cho anh ngắm em…một lần nữa…Một lần cuối thì đúng hơn…

Tích Trữ đưa tay ngăn miệng người yêu, nàng cảm động rươm ruởm nước mắt và chẳng quan tâm mặc lại quần áo. Tích Trữ đứng thẳng người dậy, đồng lúc Lý Tòng cũng đứng dậy và chàng lùi lại ngắm toàn châu thân của nàng.

Lý Tòng nhìn thẳng vào đôi mắt láu lĩnh của Tích Trữ. Lần đầu tiên nàng cảm thấy khá e thẹn vì cơn cảm xúc lấn át cho nàng trở về thuần túy của người con gái yếu đuối cần có người đàn ông che chở.

Nhưag chỉ thoáng qua rồi tắt hẳn đưa nàng về với sự chia ly, từ biệt với Lý Tòng mà không lời hẹn ước sẽ gặp lại như thường lệ của ngày tháng truởc đây. Vì thế trong giờ phút nầy nàng muốn làm những điều có thề làm được cho Lý Tòng thì sự yêu cầu của chàng là ngắm thân thể trần truồng đối với nàng có đáp ứng nhưng ở vào phần nhỏ nhoi.

Một buổi chiều bú lồn Tích Trữ mà khi ngắm thân thể trần truồng của nàng, Lý Tòng vẫn tràn trề ham muốn. Như muốn cho thời gian ngưng đọng lại khi chàng nhìn khuôn mặt đầy nét nhí nhảnh gợi tình với đôi môi chực chờ muốn hôn đến tận sự dày vò mới đáp ứng thõa thích dục vọng.

Và đôi mắt của chàng phải dừng lại ở cặp vú căng phồng có hai núm đỏ ong. Chàng đã từng bú nàng lắm lần nhưag khi nàng rời xa thì chàng cớ cảm tưởng mất đi rồi. Và khi nàng đến thì cặp vú mơn mởn ấy trêu ghẹo lòng dâm của chàng dâng tràn, mãnh liệt lôi cuốn như chưa từng thấy đôi vú to mà cân xứng ấy.

Thân hình nàng thon, với ngực trần chứa hai vú nổi bật hấp dẫn khi được ngắm từng đường nét. Đôi vú của Tích Trủ đầy khêu gợi khát muốn cho người được ngắm. Cặp vú chổng sừng tlâu không dễ thường thấy. Vú nàng cứng từ núm vú cho đến bầu vú.

Bây giờ chàng đứng xa tầm tay nhưag cặp vú ấy chàng đã từng bóp, xoa,và bú dài hơi trên đó Bây giờ chàng chỉ ngắm thôi. Ngắm để tận hưởng rồi mất đi cũng là dịp cuối cùng được trông thấy cụ thể.

Đôi mắt Lý Tòng trôi dài xuống phía dưới. Hai hông chắn eo, ôm lấy bụng thon dẹp cho đôi vế nở ra cùng với cặp mông nhô tròn ở phía sau. Những đường nét ấy tạo cho mu lồn nổi gò. Nàng đứng đó, lồn đã khép lại. Chòm lông trên mu lồn nổi bật. Khe lồn dấu kín như chốn thâm cung khó khăn tìm hiểu. Hai mép lồn ẩn hiện khi nàng thay đổi thế đứng. Đôi chân dài chống thẳng cho lồn dày mu khó từ chối nụ hôn hay bú, liếm trên đó.

Tích Trữ hầu như không còn chịu đựng những cái nhìn thiết tha thèm muốn cùa người yêu mà nàng không nghĩ ngoài vấn đề nào nữa mà chỉ còn lại lòng thương yêu vì nàng cho rằng Lý Tòng đã phải mất hết.

Tích Trữ trờ tới sát bên Lý Tòng. Nàng ôm lấy khuôn mặt chàng và hôn tới tấp. Lý Tòng sờ vú thả tay sờ lồn nàng. Chàng xoa nhẹ nhàng trên mu, đầu hai ngón tay vào giữa khe lồn.

Chàng và nàng cùng ngất lên. Rồi Tích Trữ buông chàng và Lý Tòng cũng tự động ngừng hẳn những gì ham muốn. Tích Trủ mặc vội áo quần. Sau đó nàng hôn chàng và không quên tỏ thái độ của sự yêu đương dù là dịp cuối cùng bằng cách nàng ngồi xuống bú cặc nhỏ xíu của Lý Tòng.

Chàng sướng tê ngất lên của môt người đầy mặc cảm vì cặc nhỏ như con nít. Tích Trủ bú thật lâu. Cặc chàng nứng mà chẳng chịu xuất khí. Lý Tòng ấm ức ở chỗ đó. Tích Trữ ngừng bú cặc. Nàng đứng dậy vội vàng ra cửa. Nàng bước đi thật nhanh không ngoái đầu nhìn lại. Lý Tòng ngẩn ngơ nhìn theo không một phản ứng. Mà quá đột ngột chàng không lường được nàng rời chàng thật nhanh và khi chàng chợt tĩnh thì Tích Trữ đã khuất ngoài cánh cửa.

Một mình đứng trên sàn nhà, sự cô đơn, hiu quạnh, nổi sầu bi dâng ngập cõi lòng. Một buổi chiều tàn tạ bao trùm cả căn nhà. Chàng thơ thẩn như người mất trí…

.. Sáng nay nhớ lại, giấc mơ chiều hôm qua như giấc mộng mà chàng không thể hiểu rằng thật hay hư. Bên ngoài có tiếng cười nói xôn xao. Chàng nghe rõ được chữ mất chữ còn về sự xôn xao đám cưới con trai ông Tỉnh và con gái thương hào. Lý Tòng ngồi chết lặng của người vọng tưởng đi tìm cây nhân sinh ở cõi xa, mờ mịt…

Ông bà Đái văn Cổng xúng xính trong y phục cỗ truyền thuộc giai cấp quí tộc hoàng gia thời phong kiến còn le lói tồn Trữ như bậc thức giã bảo vệ văn hóa truyền thống. Ông Đái văn Cổng áo dài tay rộng, vải lụa dệt chữ thọ màu vàng hoe hợp trên vải cùng mầu. Khăn đóng cũng mầu vàng vô cùng trang trọng của một vị quan tứ trụ chuẩn bị đại lễ triều đình.

Ông mặc chiếc quần lụa trắng phau như bọt biển vỗ vào bờ đại dương. Ông không đi giày Tây mà ướm vào đôi dép hạ da đen láng cón. Toàn thân ông đều là những món hàng mới cắt chỉ ngoại trù cái đồng hồ Oméga và điếu xì gà trên môi là loại tân thời. Nên nhìn ông có phần cái nọ đụ má cái kia. Tuy thế, nếu rộng rãi với tư tưởng thời thượng thì thấy ông sang trọng đáo để chứ phải chơi.

Bà Đái văn Cổng tuyệt vời hơn ông nhà. Bà ướm cái áo dài tay rộng, gấm thất thể Hồng Kông mầu huyết dụ. Bà vấn khăn đóng cùng mầu như Nam Phương Hoàng Hậu trong các dịp tế lễ triều đình của thời nhà Nguyển xa xôi. Bà Văn Cổng không được cao cho lắm nên bà nghe lời mấy con mẹ nịnh bợ cố vấn là nên đi giày cao gót thời đại cho dáng dấp cao ráo sang trọng. Hai cổ tay và ở cổ bà đeo cà rá, dây chuyền, cẩm thạch, vòng kiềng, kim cương, sáng rực và vàng khe trên mầu áo huyết dụ.

Trông dáng dấp bà cũng còn ngon ra phết. Thế mà không hiểu sao, những tay trong mồm mép phải gió bảo rằng ông Đái văn Cổng lén đi đụ ngoài thường xuyên. Có lẽ cơm nhà lồn vợ chán như cơm nếp. Lâu lâu ăn Bíp Tết cũng phải đổi qua bánh đa, bánh xèo, bánh ú cho lạ mồm lạ cặc.

Bạn bè,bà con xa gần tụ tập ở phòng khách, đợi chờ ông bà Đái Văn Cổng ra và đúng giờ tốt đi đón dâu về nhà chồng. Chú rễ Văn Tán trông diêm dúa trong bộ áo quần tân thời, kiểu cọ với áo bành nhung đen mướt, cổ thắt nơ cũng mầu đen thui, lưng tắt xà cạp như dân đấu bò Tây Ban Nha, dày đen mỏ vịt láng xậy, ruồi đậu vào cũng phải trợt chân gãy tốt.

Ông bà Đái văn Cổng hãnh diện về thằng con trai bãnh và đẹp mã, to con như Tây thuộc địa. Khi chụp hình kỹ niệm ở phòng khách, chú rễ đứng giữa bố mẹ thì thấy hai thứ thời trang của họ vận trên châu thân tha hồ đụ mẹ, đéo bà lẫn nhau như trong nồi cám lợn.

Có người nói nhỏ vào tai ông Đái văn Cổng, nhắc khéo là ông quên đeo những huy chương chiến công trên ngực áo. Ông cười tươi, sung sướng ra mặt, nếu không có người nhắc nhở ông quên mất cái việc đeo mề đai thì tiếc bỏ mẹ trong cái dịp thị uy quần chúng…

Trên đường trở vào phòng ngủ trên lầu, ông Đái Văn Cổng thấy cái giường trãi nệm hoa nhàu nát phải bắt ông hồi tưởng đêm hôm qua.

… Đêm hôm qua, thời gian gần gũi nhất Khó bề ông quên mà trái lại nó rõ từng nét, còn rõ nét như được rọi lên kính hiển vi…Bà Văn Cổng yếm thử áo quần mặc đám cưới. Ông ngồi bên mép giường cố ý theo dõi vợ và bà cũng muốn sự hiện diện của ông để góp ý.

Bà cởi hết áo quần để ướm vào đồ mặc cưới Ông Đái văn Cổng thấy hình dáng của bà lồ lộ thì nứng cặc. Bà Văn Cổng chưa ướm cái áo dài vào thì ông trờ tới sờ vú và nắn lên núm vú. Bà chưa kịp phản ứng nhưng có lẽ gặp ngày vui nên để yên cho ông mằn vú liên hồi.

Đã từ lâu ông không đụ bà cái nào mặc dầu ông rất sung sức và thèm đụ liên miên. Vì thế ông hay ra ngoài tìm gái hoặc tới nhà những con vợ hờ để đụ. Nhưng mỗi lần đi ra ngoài như vậy rất phiền toái và giảm phần lớn cái nứng bất thần xẩy ra.

Ông vốn thích là nứng khi nào thì được đụ liền khi đó. Và mỗi lần như thế, vào đêm khuya ông đè vợ ra muốn đụ thì bà ấy từ chối viện cớ đủ diều, nào mệt, nào mất ăn, yếu sức. Vì những lý do đó ngày qua ngày bà Văn Cổng như không tha thiết đụ đéo nữa.

Có hôm ông cưởng dâm, bà ấy vùng vẩy nhất quyết không cho ông đụ. Trong những giờ phút đó ông Văn Cổng gầm lên như con thú đói hay bắt hụt con mồi béo bỡ. Ông năn nĩ :
- Em không cho anh thì sống làm cái gì ?.
Bà Văn Cổng đáp :
- Tụi mình già rồi, em chán mục nầy quá.
- Em cứ nói nhảm, già gì mà già. Anh tiếc cái thuở chưa có thằng Văn Tán ra đời, chúng mình đêm nào cũng ngon với nhau. Mấy năm nầy tự nhiên vắng. Anh thì vắng mà không vắng.

Nhịn mãi phát khùng. Không biết em nghĩ ra làm sao mà cứ để anh như thế nầy có chết không nào!

Em đưa tiền cho anh xả hơi ở ngoài, thiếu gì, mặc sức. Còn em,để cho em yên thân.
- Em nói nghe hay, lọt lổ tai đấy nhỉ ?. Đi chơi gái với ai thì dễ, với anh, chức vụ đầy mình, đầy mẩy, người ta bắt gặp thì còn thể thống gì. Em muốn anh bay chức này à !
Bà nghe ông bay chức thì dịu xuống và bà đề nghị với chồng :
- Em ớn. Tự nhiên em ớn,không biết tại cái gì.Như người bệnh lạnh cảm …
Ông Văn Cổng hiểu nhầm, vội cắt lời vợ :
- Chẳng phải như thế đâu,vì em làm biếng cho anh chơi, lâu ngày bị nhạt là chuyện thường tình. Em cho anh chơi thì con người em trở lại bình thường ngay. Mà em làm như vậy uổng đời Mình đâu phải già cả gì cho cam.
- Mà em không thích…
- Không thương anh à ?. Hàng trăm lính tráng, anh chỉ huy cái một mà với em sao mà khó khăn,ra làm sao !

Bà thấy ông van nài, tỉ tê vửa xuôi lòng vừa thương nhưng nghĩ thầm, chán đụ. Cặc đút vào lồn, ông nắc cho khí cặc bắn tung, bà phải đi rửa. Lúc nào bản cũ soạn lại theo ngày tháng, chẳng có gì mới mẻ.

Một dạo sướng lồn rồi quen dần, chai đá, chai cả lồn. Đụ quá nhiều lồn bệ rạc, mất đẹp, mất hình thể mũm mĩm. Bà nhớ tên Tư Vạn trong canh bài tứ sắc ở nhà mụ Hương Cốm, hắn đi tiểu khi trở về chiếu bạc quên khuấy gài Díp Pơ để lòi con cặc to đáo để.

Bà không dám nói nhưng cứ nhìn lén mãi. Cái giống nhìn trộm, nhìn lén dễ nứng vô vàn. Tư Vạn vốn giàu có lại hào sảng nên bà có cảm tình từ lâu. Hơn nữa Tư Vạn đẹp trai,trẻ hơn bà những năm sáu tuổi. Thấy cặc Tư Vạn, mào lớn, đỏ chói như mồng gà chọi làm bà nứng lồn.

Từ lâu bà cai đụ, không thích đụ thì đúng hơn. Và cái hôm thấy cặc Tư Vạn lòi ra khỏi quần là hôm bà xui tận mạng. Suốt năm chén bạc, bà không tới được ván nào. Bà cháy láng. Bà trổ lời ông bướm với Tư Vạn, cho hắn đụ một cái thì hắn hoàn tiền thua trong nháy mắt.

Hôm ấy Tư Vạn được bạc, bà rũ hắn đi ăn cháo đêm và bà ẩm ờ với hắn. Tư Vạn giàu có nhưng thuộc giới binh dân lại có máu lai Tầu và nhạy bén những lời tán tĩnh của ba nên cuối cùng hắn đưa vào khách sạn.

Hắn đụ được bà Tỉnh thì còn gì sung sướng cho bằng. Quả nhiên như bà suy nghĩ, khi nghe bà đen đủi hắn hoàn số tiền bà thua một cách nhẹ nhàng. Hôm đó hắn cởi quần bà nhưng bà không cho đụ vì sợ có bầu.Bà bắt Tư Vạn bú lồn. Lần đầu tiên bà được bú lồn. Bà thấy thõa thích hơn đụ. Kể từ ngày lấy chồng, ông ấy chưa bú lồn lần nào. Tư Vạn bú lồn bà thấy là lạ và nứng lắm. Cặc Tư Vạn to tướng cứ lăm le nhảy lên mình bà để đút vào lồn nhưng mỗi khi như thế bà đẩy Tư Vạn ra xa và bà dí đầu hắn vào lồn mà thôi.

Tư Vạn điên tiết từng hồi nhưng sực nhớ hắn đang bú lồn bóp vú bà Tỉnh nên dằn cơn nứng cặc vô bờ vô bến. Kể từ đó bà ghiền bú lồn mà không dám tiết lộ với chồng….

Bây giờ trong cảnh vợ chồng, ông ấy nhất quyết đòi đụ Ông ấy phấn chấn từ tinh thần cho đến thể xác vì cái vui con trai đi lấy vợ. Bà thay áo quần, ông trờ tới sờ vú, sờ lồn, rồi bóp lồn và đòi đụ. Ông thèm đụ lồn bà. Như thế ông thương bà lắm mới nổi cơn nứng cặc.

Bà chợt nhớ cảnh bú lồn của Tư Vạn trong khoảng khắc mà thấy thân thể nóng ran như máu trong người bật ra khỏi da. Bà nhìn chồng vừa bóp vú vừa nắn lồn bà mà bộ mặt đìu hiu đám ma, bà có nứng và cảm động cùng một lúc.

Ít ra bà phải có một cử chỉ cho toại lòng bà lẫn cả chồng nữa mới đề huề trong lúc chồng nứng cặc muốn đụ mà bà nứng lồn nhưng mặc cảm, lạnh lòng khi bị ép buộc cho cặc ông đút vào lồn.

Trong lúc đó ông Văn Cổng tụt áo mà bà đang che vờ vỉnh trên ngực rồi tuột luôn cả quần. Bà đứng yên cho chồng quờ quạng khắp châu thân. Ông Văn Cổng tha hồ sung sướng hoạt động hai bàn tay.

Ông như thanh niên mới lớn thấy lồn, thấy vú thấy eo của người tình. Vắng đụ vợ, chuyên đụ gái bên ngoài khi nứng cặc phải chạy rông tìm kiếm. Nay nứng cặc, lồn có tại chổ thì cái nứng lý thú gấp bội. Ai bảo quà nhà lồn vợ kém hấp
dẫn.

Bà Văn Cổng hứng lên rồi. Bà đẩy ông ra xa, rồi ỏng ẹo làm nũng với chồng :
- Sướng chưa nào. Muốn làm gì thì làm Nhưng đừng lâu quá, em mệt…Vì đã lâu
không được chích… Mà nghe em nói đây này…

Bà ngừng nói nhìn chồng rồi nằm vật ngã trên giường. Mãnh quần, mãnh áo của bà nằm hẳn trên hai tay chồng. Ông Văn Cổng nhanh nhẹn cởi áo quần nhảy lên giường nằm kề bên vợ và không quên lấy hai tay vét vào khe lồn vợ từ nhẹ đến mạnh và mồm gắn chặt vào vú vợ bú chụt chụt thích thú đến cong người.

Tham lam, hứng cao độ, cặc ông nứng cứng cọ vào hông vợ, ông nói với giọng như người tắt thở :
- Em muốn nói gì, sao lại ngừng. Mà em nói gì thì nói, anh nghe hết nhưag hôm nay anh thấy thân thể của em, sao mà thèm lạ, như khi chúng mình cưới nhau đã hơn hai chục năm về trước
- Anh thích anh bú em.
Ông Văn Cổng đáp trong ngạc nhiên :
- Bú…Bú lồn…Bú lồn em…
- Biết rồi mà hỗi cho nó tục.
- Anh…làm…Anh bú…Bú lồn em… Mà cho anh nói tục mới sướng… Mới đả đời nghe em!

Bà nhớ Tư Vạn nói tục làm bà nứng thích thì không lẽ quên cái điều đó với chồng thì cái nứng không hoàn chĩnh nhưng bà cố dấu kín sự sổ sàng với chồng.
Bà nói:
- Đã nói, làm gì cũng được…

Ông Văn Cổng lồm cồm ngồi dậy. Bây giờ ông đã giãi tõa sự ao ước của mình và ông được vợ cho tự do. Kể từ ngày không đụ vợ, nay đụ trở lại là một chuỗi ngày ông có kinh nghiệm về đụ Ông sẽ đụ cho vợ nứng tơi bời và vĩnh viễn vợ sẽ thèm đụ hằng đêm. Ông hy vọng tuyệt đối kể từ nay với sự sung sức và hồi xuân sớm những cái đụ của ông tuyệt chiêu.

Ông ngồi dưới hai chân của bà Văn Cổng sau khi ông banh rộng hai háng của vợ. Ông im lặng,hai mắt dán chặt vào lồn. Cái nhìn của ông không làm bà e lệ, thẹn thùng, trái lại làm lồn bà cương. Bà cảm tưởng hai má lồn lay động và sưng lên tử từ. Những lông lồn tưởng dựng đứng và gốc lông giật lên giật xuống như ai muốn bứt gốc.

Bà nứng lồn. Nứng quá khi tưởng tượng chồng sắp bú lồn mình. Bà nóng lòng cái sướng của sự bú lồn. Văn Cổng vuốt và nắn lồn vợ trong sự thương yêu tràn ngập.

Cặc Văn Cổng cứng như chiếc chày, chổng đứng. Bà Văn Cổng hai mắt lim dim,có khi đóng kín do nứng lồn thái quá. Bà hít hà mỗi lần chồng xát vào mồng đóc hoặc vạch hai mép lồn hay tay chồng kẹp hai mép lồn khít mà nhéo vào đó

Nứng lồn không chịu thấu, bà ngoi đầu nhìn chồng. Lúc ấy bà lại thấy cặc chồng như đầu rắn ngúc ngắc lên xuống không cách lồn bao xa. Lông cặc chồng phủ phê gói quanh thân cặc đang cứng chắc và vươn ra phía lồn.

Nhìn cặc chồng cũng làm bà sướng nhưng bà ngán khi ông chồng đút cặc vào lồn vì thế bà canh chừng chỉ cho chồng đụ bằng mồm mà thôi. Ông Văn Cổng tiếp tục sờ, vuốt lồn vợ thật lâu và ông thích ngắm lồn nứng. Ông thừa biết vợ nứng lên cơn khi ông dùng tay vét dài trong khe lồn và xe mồng đóc.

Bà Văn Cổng đã đến lúc không còn kiểm soát được mình, bà rên và nói như hét :
- Mình bú lồn em…Đợi gì nữa,em chờ đây nè…Nứng quá…Mình có nứng với em không ?
Ông Văn Cổng nghe tiếng vợ rên sướng cũng phải nứng lây nhưng ông chưa bú lồn mà xoa bóp lồn thật mạnh.Vì ông nghĩ vợ thích bóp lồn. Bằng chứng bà ấy nứng lồn phải rên la.

Ông Văn Cổng đưa năm ngón tay như cái cào đất mà tuôn lên lồn. Ngón tay giữa đi thẳng đường vào khe lồn.

Hết phần 3 … xem tiếp phần 4