Gái Loạn Cali (19)


Thu nằm trên nhoẻn môi cười sung sướng. Nó hạnh phúc tràn trề khi nghe Khoa thầm thì bên tai nó những lời mật ngọt, vừa được Khoa nắc đều đặn. Bên ngoài trời đã khuya. Cả nhà đã ngủ. Khu sang trọng nên chả nghe tiếng xe chạy dưới đường. Trong này, Khoa lật Yến Thu nằm ngửa ra, bú cặp vú mới tượng hình, no cứng. Cũng là lần đầu, Khoa đụ với tình yêu. Chàng tận tình mang hết kinh nghiệm ra tận hiến cho Thu mê mệt. Khoa liếm tới đâu, Thu lăn lộn bức rức tới đó. Chàng xuống bú từng ngón chân nhỏ xíu của Thu, bắt Thu nằm sấp, liếm khắp lưng, thẳng xuống mông đít, rồi bắp vế, đầu gối. Chịu không nổi, Thu tự động nằm ngửa ra, dang rộng hai chân, kéo đầu Khoa ấn vào lồn, rồi bảo:
– Em thèm được hưởng cảm giác này nè. Lúc chiều anh đã bú mẹ và chị Mi làm sao, phải cho em giống hệt như thế. Em phải hưởng hết đêm nay mới đã anh ơi!

Khoa đưa lưỡi liếm nhẹ hai mép lồn. Chất nước mằn mặn của Thu làm môi Khoa ngào ngạt. Khi lưỡi chàng liếm tới hột le, Thu ấn mạnh đầu Khoa thêm hơn, và nắc lên từng chặp, miệng la ú ớ:
– Mí, hèn chi mà mẹ em chẳng gào thét như chạy giặc. Ngón tay chà vô đó đủ chết rồi, hống chi là lưỡi anh. Đó, đánh nhè nhẹ. Càng nhẹ càng tê tái mình ơi! Tay anh để không làm chi mà không… Đó, đúng đó, sao có một ngón vậy. Phải, anh ơi, hai ngón mới đủ… sướng… mình ơi! Đừng làm như vầy cho mẹ em với chị Mi nhen cưng. Trời ơi, con muốn đứt thở… Em muốn ăn cặc nữa mình ơi. Làm sao đây? Hả, anh cho hả?

Khoa chỉ cần xoay mình nửa vòng, cặc chàng đã vào miệng Thu. Cô bé ngồm ngoàm, ngốn ngấu nghiến củ từ của Khoa. Thật không còn ai sướng nào ở thế gian có thể sánh nổi với nỗi khoái lạc ngút ngàn của cặp nhân tình trẻ này.

Trên nửa tiếng hết mình phục vụ nhau, Khoa ngừng bú:
– Mình ơi, anh phải bắn vào miệng em mất thôi. Đã quá mình ơi. Cho anh bắn một cái rồi mình đụ tiếp tới sáng, nhen.

Những tia khí nóng hổi phun ra trong mồm Yến Thu. Em nghe rất rõ từng tia một, xối xả phun vào đốc họng. Thu nuốt từng ngụm, từng ngụm mà lòng yêu Khoa chất ngất. Bắn xong, cặc Khoa hơi mềm xuống. Thu vẫn ôm mông đít Khoa bú tiếp. Vì lồn Thu vẫn được Khoa thụt và bú rất say mê. Chỉ hơn năm phút, c8ạc Khoa lại cứng cáp mạh khoẻ như hồi đầu hôm. Bây giờ, Thu đòi Khoa nằm trên em, đụ như đã đụ Hạ Mi chiều nay. Nói sẽ đụ suốt đêm, mà chỉ mới ba giờ, hai anh chị lăn quay, trần truồng ôm nhau chìm vào giấc ngủ mê mệt, ngon lành.

Khoảng mười giờ sáng, hai anh chị thức dậy đánh răng, rửa mặt rồi bò ra nhà bếp tìm thức ăn. Thuỵ Quế đã ngồi đó ở phòng ăn, đưa cặp mắt nghiêm nghị nhìn hai cô cậu. Khoa giật mình. Thường thì chàng coi Thuỵ Quế rất tầm thường, vì gần như cứ vào đêm, Quế lại gõ cửa phòng Khoa, lén vào ôm chàng đòi đụ. Còn sáng nay, chàng tự kỷ ám thị, tự biết mình suốt đêm qua đã ái ân với Yến Thu, nên Khoa giật mình. Không biết việc làm của Khoa có tới tai, tới mắt Thuỵ Quế không? Còn Yến Thu, thấy mẹ nhìn mình với cặp mắt khác thường, em thật run.
– Sao cả hai dậy trễ quá vậy? Thuỵ Quế hỏi.
– Dạ con học bài… khuya quá, nên ngủ quên. Khoa đáp.
– Dạ còn con thì … bận xem phim Bao Công. Hay quá, tới gần sáng con mới ngủ, nên… Yến Thu rụt rè đáp.
– Một người thì học bài. Người kia thì xem phim Tàu. Rồi tự nhiên thức dậy cùng một lúc, đánh răng một lúc, ra bếp tìm thức ăn một lúc. Ngộ quá há?
– Dạ cái này là tình cờ, hai an hem con ra cùng một lúc…
– Thì sướng quá, đụ đéo, rồi bú liếm, đã quá thì phải ra cùng một lúc chớ! Cô ngồi trên đùi nó mà đụ. Đụ đã mang lại giường nằm lộn đầu bú. Bú đã rồi đụ, xong ôm nhau trần truồng ngủ tới bây giờ mới dậy…
– Dạ đâu có, mẹ nói oan cho con…
– Oan hả con gái? Muốn mẹ cho hai đứa bay xem trọn cuốn phim không? Hay hơn phim Bao Công nhiều lắm à con.
– Dạ con nghĩ, cuốn này có hay, cũng không hay hơn cảnh đụ đéo rầng trời chiều hôm qua của mẹ, Hạ Mi, Chính và anh Khoa ngoài phòng khách. Hai người đụ một người mới lạ, chớ một chọi một là thường lắm, thưa mẹ…

Thuỵ Quế giật thót người. Thì ra con gái út của nàng đã chứng kiến trọn cảnh làm tình tay tư ngoài phòng khách.
– Mà con có thấy không mà dám cả gan hỏi mẹ?
– Dạ không những thấy mà còn nghe rất rõ từng câu rên sướng của mẹ với Chính, rồi với anh Khoa….

Thuỵ Quế xìu xuống như trái banh xì hơi. Mặt nàng thộn ra liếc liếc về hướng Khoa trong khi anh này cúi gầm mặt tức cười, mà không dám. Chỉ vì chữ đụ mà mẹ con sinh chuyện.
– Còn anh kia. Anh muốn ở đây ăn học hay muốn bị trả về Việt Nam sống cuộc đời cần lao không đủ ăn?
– Thưa em, ủa quên, thưa dì, con muốn ở đây.
– Hứm ở đây? Ở đây thì anh phải biết anh thuộc về ai. Ai là người bảo lãnh, đùm bọc anh. Biết vậy mà anh còn lạng quạng hết con Hạ Mi, rồi bây giờ tới con Yến Thu.
– Thưa dì, chiều hôm qua, dì thấy rõ, con bị Hạ Mi vẫy tay kêu lại. Tự tay Hạ Mi cởi truồng con ra, bắt con lên cắm cặc đụ, chớ con đâu dám qua mặt dì.
– Nó cởi truồng anh, thì anh đừng có … có xừng con cặc lên, làm sao nó đụ anh được? Đằng này anh cũng là dâm như quỷ sứ mà. Hết tôi rồi tới nó. May mà nó, chớ con đĩ chó khác chắc anh cũng xừng cặc lên như vậy hả?
– Dạ không đâu. Con đĩ chó nào khác thì sức mấy con xừng.
– Vậy tại sao cặc anh lại nứng với con Hạ Mi?
– Dì hỏi vậy, con khó trả lời quá. Nó nứng chớ đâu phải con.
– Anh phải “quản lý” nó chớ. Nó là núm ruột của anh mà.
– Dạ, nếu đàn ông mà “quản lý” được cặc mình thì người ta đầu có đôi khi phải bị ở tù oan vì nó. Người ta đi TU (không dấu huyền) cũng vì không làm sao kiểm soát được con cặc, nên phải vào chùa hoặc nhà thờ, cho êm chuyện.
– Hứng, anh lẻo mép quá, nói không lại. Biết vậy tôi bỏ anh sống thân sơ thất sở bên đó cho rồi. Bây giờ coi như anh đã đụ hết ba mẹ con tôi rồi còn gì. Sướng quá rồi.
– Thưa dì, con hoàn toàn vô tội. C3a ba là những người tấn công con, đưa con vào tròng tội lỗi. Con không biết gì hết.
– Tôi tấn công anh? Hồi nào? Ời mà có, đúng thiệt. Trong phòng ngủ ở Hà Tiên… Nhưng mà, nếu anh không có thay đồ, cởi áo, cởi quần tôi ra, làm sao… tôi… bắt anh bú lồn được?
– Dạ khi đã muốn được bú lồn, không cần phải thay quần áo cho ai biết. Họ cởi sẵn, biểu mình khum xuống bú à.
– Ai vậy? Ai mà dâm quá chừng vậy? Hồi nào? Tại đâu?
– Dạ thưa là dì đó, hồi chiều hôm qua ở phòng khách…
– Cái đó là … là … là tôi hứng quá, mới biểu anh làm, chớ … chớ khi không, tôi điên sao, bắt anh đụ tôi.
– Thì con có nói gì khác hơn đâu. Khi hứng quá, người ta mới dễ dẫm lên tội lỗi. Hạ Mi cũng vậy! Nứng quá phải kéo con, bắt con trèo lên đụ, rồi bú lồn.
– Ời! Đúng. Tôi với Hạ Mi thì đúng. Chớ tới con Yến Thu nhỏ xíu này, nó biết cái gì mà bắt anh bú lồn và đụ?
– Dạ cái đó dì nên hỏi thẳng Yến Thu, rõ ràng hơn.
– Thưa mẹ, tuổi con nhỏ xíu thiệt. Nhưng con biết thèm sinh lý từ lâu lắm, hồi anh Khoa bắt đầu ở Việt Nam sang ở nhà mình.
– Đó, thấy chưa. Anh nghe rõ chưa. Bà Quế sừng sộ nói.
– Chưa, dì nên để cho Thu nói tiếp. Hấp dẫn lắm.
– Dạ, thưa mẹ. Năm đó con bắt đầu có kinh và lông lồn chớm mọc. Là đàn bà, mẹ biết rõ tâm lý đứa con gái vào tuổi dậy thì? Con đang thèm đủ thứ cho xác thịt, thì cứ vài ngày lại được nghe mẹ với Khoa ái ân, la lớn ở phòng Khoa. Bản năng thèm khát, bắt con xem lén. Không còn chuyện gì của người lớn mà con không học được suốt gần hai năm mẹ ngủ với Khoa. Con đã thèm, lại được nhìn và nghe đủ kiểu, nhưng quyết định không dám chạm tới Khoa, vì biết Khoa là của riêng mẹ. Cho đến chiều hôm qua. Nghĩa là sau suốt thời gian con tự sống riêng với cõi làm tình độc lập (tự làm cho mình), bỗng con được hân hạnh thấy bốn người đã hoan lạc dã man, cuồng bạo ở phòng khách. Trong đó, mẹ làm ngơ cho Khoa và Hạ Mi được tự do làm tình. Rồi con tự hỏi: Khoa với Hạ Mi thì được. Tại sao con lại không? Nên đêm qua, lúc 10 giờ, con đã tự dấn thân đến tìm Khoa, hiến cho Khoa, tặng cho Khoa.
– Đó, dì đã nghe rõ? Như vậy đâu phải con là thủ phạm.

Thuỵ Quế bệu bạo, ứa nước mắt, nói thật:
– Anh không phải là thủ phạm. Nhưng … nhưng anh là của tôi. Anh nghe chưa? Đã bấm bụng để anh đụ con Hạ Mi trước mặt. Rồi bây giờ, anh lại đụ luôn con út. Trời ơi là Trời, làm sao tôi chịu cho thấu nè Trời? Anh không thương tôi nữa thì …
Yến Thu vội chạy lại ôm mẹ, vỗ về, an ủi:
– Mẹ, thì anh Khoa vẫn còn đó chớ mất mát đi đâu. Ảnh vẫn là của mẹ. Mẹ muốn đụ lúc nào mà không được.
– Con coi, như sáng nay, mẹ diện đẹp là để tới gõ cửa phòng Khoa. Nhìn qua lỗ Khoá, bỗng mẹ thấy ảnh với con trần truồng ôm nhau ngủ. Mẹ ghen quá, mẹ thèm đụ mà (khóc lớn).

Thu nháy mắt cho Khoa tới ôm Thuỵ Quế vỗ về, rồi đưa vào phòng mình, đóng cửa lại, khoá chặt, làm cái gì đó mà không nghe Quế khóc nữa. Còn vài tiếng cười đùa vui vẻ, vang ra.

Yến Thu lấy thức ăn ngồi dùng thì thấy Chính đến gõ cửa. Thu ra mở. Chính diện rất đẹp và hỏi:
– Em! Có má ở nhà không?
– Dạ không. Má em bận việc đi với Khoa. Chắc chiều mới về.
– Vậy còn Hạ Mi, chị em?
– Chị em? Chắc cũng không có ở nhà. Bữa nay là Chúa nhật mà. Anh vào chơi, chờ họ về được không?

Thu vui vẻ mời chàng vào. Thư biết Chính có gian ý. Bởi vì em đã nói rõ mẹ đi đến chiều mới về, mà chàng vẫn xin vào.
– Anh uống cà phê nhé?
– Cũng được. Có tý sữa càng ngon.
Miệng nói, mà mắt Chính nhìn không rời cô bé 13 tuổi. Chính nhìn vì Thu đẹp cũng có. Nhưng lý do Chính nhìn vì chiều qua, bất ngờ Chính thấy Thu ngồi sau hai lọ sành lớn rình xem cảnh làm tình tay tư ở phòng khách. Sáng nay, chàng trở lại để xem cô bé đã bao lớn, và nếu có dịp, chàng sẽ làm quen. Và biết đâu… chàng lại có thêm một bãi đáp.
– Năm nay em bao tuổi há, Thu?
– Dạ còn nhỏ xíu à. Mới có 13 tuổi thôi, anh. Mời anh cà phê.
Chính nâng ly cà phê hớp một ngụm và mắt vẫn tình tứ nhìn không rời cô bé. Nhất là bộ ngực và mông đít:
– Mười ba ? Mười ba mà trông em như 16. Tất cả nở nang như một thiếu nữ. Có bồ bịch gì chưa?
– Dạ, xấu gái quá, không anh nào thèm, với lại em còn nhỏ mà.
Thu cố làm duyên để quyến rũ Chính, vì em đã thấy Chính trần truồng lần ngoài hồ bơi, nhất là chiều qua đụ với Quế và Hạ Mi ngoài phòng khách. Chính hỏi:
– Em đã suy nghĩ đến tình yêu lần nào chưa?
– Dạ… ư… cái đó, kỳ quá hà. Tình yêu? Tình yêu là cái gì?
– Là trai gái thương nhau, rồi hôn hít nhau, rồi … rồi…
– Thấy ghê, yêu nhau, hôn hít nhau, rồi … rồi sao nữa?
Chính nhìn quanh phòng khách, rồi hạ thấ giọng:
– Rồi… vậy vậy đó, giống như em thấy chiều qua bốn người làm ở phòng khách này!!! Cái đó sướng lắm à!

Khỏi nói, mặt Thu ửng hồng như uống rượu. Dù đã đụ với Khoa suốt một đêm, khi nghe Chính diễn tả lộ liễu như thế, Thu cũng xúc động vì một kích thích cố ý bởi Chính. Thu khép hai bắp đùi. Hai bàn tay chụm lại, cầm cái muỗng vo ve như con gái mới lớn, bị trêu chọc…

Chính hoàn toàn không biết Yến Thu đã là “người lớn” hơn tuổi 13. Trên giường, bây giờ cái gì của người lớn, em đều biết. Và nhất là đã bú, đã đụ lừng trời đêm qua với Khoa tới gần 4 giờ sáng. Dù vậy, khi nghe Chính bảo có nhìn thấy Thu dòm lén cảnh đụ tay tư, Thu cũng giật mình thảng thốt.
– Em đã hiểu tình yêu là gì chưa?
– Dạ… ơ… em hơi hiểu. Thấy thì biết vậy, chớ chưa lần nào…
– Chưa lần nào sao?
– Dạ chưa lần nào được hân hạnh thử với ai.

Chính sướng quá. Chàng đã lừa được con mồi gần vào rọ. Chàng hít một hơi đầy lồng phổi cho nỗi hạnh phúc chàng sắp được ở cô gái 13. Nhìn vẻ “thẹn thùng” của Thu, Chính nói:
– Mà em… em … có muốn thử một lần cho biết không.
Sau một phút yên lặng, Thu nhìn quanh nhà để biết chắc chẳng có ai nghe thấy. Rồi em nói rất nhõ:
– Dạ… muốn. Mà thử với ai?
– Với anh. Được không? Anh bảo đảm vô cùng thích thú.
Mặt Thu hồng thêm lên. Mắt sáng long lanh liên tưởng tới thân hình vạm vỡ, can đối, trắng phau. Nhất là con cặc của Chính:
– Với anh? Khiếp! Của anh to thấy mồ. Em thấy hết rồi chớ bộ. Em sợ nó … nó … làm em đau, chảy máu, rồi em khóc…

Câu nói thơ ngây của Thu đã đánh lừa Chính hoàn toàn. Chàng hơi ngại. Chàng hơi sợ rủi Thu khóc, tới tai bà Quế, đời chàng chắc vào tù. Nỗi sợ hãi đó làm Chính rút chân:
– Thôi, nếu em sợ của anh to quá sẽ làm em đau, em khóc, thì thôi vậy. Mình nói chuyện khác, vui hơn…
Sợ Chính hiểu lầm rồi chàng bỏ ra về, nên Thu đứng bật dậy như cái lò xo, chạy đến ôm quàng cổ Chính:
– Người ta nói giỡn đó. Ý, đàn ông mà nhát gan! Uống hết ly cà phê đi, rồi… an hem mình vô phòng em.

Cái miệng Thu nói chuyện duyên dáng dễ thương quá, làm Chính không nhịn được, đã đột xuất kéo tóc Thu xuống, ôm ngất ngây nồng nàn một nụ hôn lâu gần 5 phút:
– Em là người lớn rồi! Chính thân thương nói.
Bé Thu nhìn chết vào gương mặt đẹp trai của chàng, khẽ gật đầu. Hình như em vẫn chưa đã nư với cái hôn, nên lại xáp môi vào Chính, nồng nàn một nụ khác, lâu hơn.
– Phòng em ở đâu?
Thu chỉ cuối hành lang. Chính bế thốc cô bé lên, đi thẳng vào phòng, đóng và khoá chặt cánh cửa. CẢ hai lại hôn da diết. Lần này lâu hơn vì có sự tăng cường bàn tay của Chính nơi hai quả đồi non trong áo Thu.
– Anh có biết chính anh là người khơi nỗi thèm xác thịt nơi em?
– Tại sao?
– Không những một mình em, mà cả má và chị Hạ Mi nữa. Tại sao à? Bộ anh không biế anh đẹp trai? Không biết anh có thân hình cao ráo, nở nang nhờ bơi lội? Không biết anh ở cạnh nhà những người đàn bà, con gái, lúc nào cũng thèm đàn ông? Em không biết sau những cánh cửa sổ của những ngôi nhà hàng xóm chung quanh có những quả bom chưa nổ như em? Như má, như Hạ Mi? Em nghĩ là có. Có nhưng họ không dám, hoặc không dịp, ra mặt say mê anh như em đang say mê anh đây.


– Sao em ăn nói như một người lớn trên 20 tuổi.
– Có lẽ máu em là của má Thuỵ Quế. Với lại con gái nhà giàu, ăn uống phủ phê, trong phòng và đời sống, không thiếu thứ gì.
Chính bỗng liếc thấy con cặc giả màu hồng để trong kệ đầu giường. Chàng cầm lên, đưa cho Thu và hỏi:
– Kể cả những món này?
– Không, cái này không là của em. Em mượn tạm của má. Có những món khác ghê gớm hơn như vậy nữa kìa.

Thu trỏ ngón tay ở kệ tủ, nơi đó có những cuốn video phim dâm ngoại quốc. Đặc biệt, những cuốn do trẻ em đóng, sản xuất tại Thái Lan, tại Ấn Độ, tại Đức. Chính với tay cầm một cuốn, đọc cái tựa, rồi nhìn mắt Thu, hỏi:
– Em đã xem qua cuốn này?
– Tất cả em đã xem qua. Không phải là một lần mà nhiều lần.
– Như vậy… em đã thử qua chưa?
– Có chứ. Lẽ ra em nên dấu, không cho anh biết. Nhưng anh đã vào phòng em rồi. Dấu, có ích gì. Với lại, tình yêu, dù là tình yêu xác thịt, căn bản vẫn là sự chân thật. Anh đã chân thật tỏ sự thèm (chớ không phải yêu) xác thịt em. Em đã chân thật tiếp nhận nó. Vậy tại sao mình còn phải dấu diếm cho mất thú. Từ phút này, hai an hem mình phải thật từng chi tiết. Cứ gần gụi nhau, phục dịch cho nhau, lúc nào chán, cứ tuyên bố: không thích nữa. Bằng lòng không?
– Thế, em là môn đệ của chủ nghĩa Hiện sinh mất rồi?
– Em chả biết Hiện sinh là mốc xì gì hết. Thèm là cho. Và chơi thiệt tình, không ngượng ngập. No thì thôi. Như tối qua, em với Khoa, hai đứa lội ngập trong khoái lạc. Định là phải “lội” sáng đêm. Nhưng đến 4 giờ thì rã ra, ôm nhau nằm ngủ. Không nên ăn đến bội thực! Phải rời phòng ăn khi nước miếng còn có thể chảy vì thèm thuồng…

Chính bắt đầu mê lối nói chuyện duyên dáng và sành đời của bé Thu. Đã đẹp, đã hấp dẫn, còn duyên dáng nữa ai mà chịu nổi? Không phải một mình Chính sáng nay, mà cả Khoa đêm qua cũng chết mệt với em bé Thu 13 tuổi.

Giữa lúc đó, bên phòng Khoa vang lên tiếng của Thuỵ Quế:
– Chết em, Khoa ơi! Sao hồi nào tới giờ anh không làm kiểu này hả Khoa? Anh có cho hai đứa nó lần àno chưa hả cưng? Ôi, sướng hơn đụ vào lồn nữa Khoa ơi! Ưm, chó đéo tôi nè Trời.

Thu ôm cứng con cặc Chính và thì thầm:
– Đó, suốt hai năm, những tiếng gào la thê thiết như thế đã làm em lớn hơn tuổi. Có phải chỉ nghe không thôi sao. Em còn nhìn lén qua lỗ khóa… Những hình ảnh loã lồ sống động của Khoa trên lồn mẹ, hoặc ngược lại, làm em phải mượn đỡ cái bửu bối màu hồng này từ tủ của mẹ… Rồi, chiều chiều, từ cửa sổ, nhìn anh tắm. Em không hư sao được.
– Và cho tới đêm qua? Tại sao đêm qua mà không là trước đó? Mà phải vất vả đối với khúc ni lông vô tri này?
– Tại vì mẹ đã mở ngỏ cho Hạ Mi cởi quần Khoa mà đụ!

Tay Chính bắt đầu cởi các khuy áo cho Thu. Ngực em trần trụi, không xú chiêng. Rồi quần, rồi xì líp. Thu ngữa người, loã thể, cạnh Chính sấp người cũng loã thể. Ngoài kia, tiếng Thuỵ Quế cứ vọng oang oang, thật là khích dâm. Những ngón tay Chính bắt đầu hành quân trên tấm thân ngọc ngà mơn mởn, non nớt của Thu. Em bé cứ nhắm mắt, quặn người. Thu chả bao giờ ngờ được nằm cạnh người mẫu tên Chính. Em tưởng là của riêng Thuỵ Quế, của Hạ Mi. Tay em cầm cứng con cặc mủm mỉm, trắn ghồng của Chính mà sướng như đã ngậm vào giữa hai môi, hay đã vào hẳn lồn em từ lâu. Không làm sao định nghĩa được chữ sướng trong tình dục. Đôi khi xem cuốn phim dâm, người ta có thể xuất tinh được. Đôi khi chỉ cầm một vật kỷ niệm, người ta cũng có thể đạt tuyệt đỉnh. Và bé Thu đang ngất ngây khi dương vật bụ bẩm của Chính đang nằm trong tay em!

Thu lần xuống, kê mồm “nuốt” ngấu nghiến cặc Chính. Trong khi chàng chính nuốt ngọt năm ngón chân em vào mồm. Thu leo lên trịn lồn lên mặt Chính bắt chàng bú như đã bú Thuỵ Quế hôm qua. Rồi em bắt đầu la lớn như bên kia cũng la lớn. Đâu còn ai cấm cản em nữa mà sợ. Tất cả đều bỏ ngỏ. Cửa đã mở toang ra cho mọi người tự do trao đổi xác thịt. Mạnh ai nấy đụ. Vì ngoài sự giàu có ra, những người nữ trong nhà này chỉ thiếu có một điều: Đàn ông!

Chính nằm dưới ăn ngon lành cái lồn bé con 13 tuổi. Nước nứa ra chan chứa gần như bất tận. Thu còn mài thật kỹ cái lồn em trên cặp môi sexy của Chính. Mắt Thu vẫn dán trên gương mặt ăn ảnh của Chính, và sướng vô cùng tận, vì lồn em đã trịn lên đó mà “đụ” môi chàng. Rồi Thu tuột xuống, canh cặc cho ngay lỗ lồn, nhấn xuống. Em rướn người lên la như giặc dậy, vì cặc Chính khoan thai tiến vào cách chật chội, khít khao, lút khất, hơi thốn tử cung. Chín teh dài quá, to hơn của Khoa nhiều. Hèn chi Thuỵ Quế chẳng phải đổi bằng chiếc xe trị giá 60,000 đô la?

Suốt chiều hôm qua, đụ ngất trời như thế mà chàng không ra lần nào. Chính “hà tiện” tinh khí! Phải của ngon thì mới cho, không thì thôi. Như chàng đã cho Phạm thị Ngọc Hường mất hia lần. Quả không uổng với giọng nói ngọt ngào Hồ Gươm Hà Nội, của Trúc ạch, của Thăng Long…..

Chàng đụ Ngọc Hường mà tưởng như đang xua quân tiến chiếm Bắc phần. Chàng về thênh thang giữa 36 phố phường, đền đài cổ xưa hoang tàn Hà nội. Chàng chạy lên cầu Thăng Long, xuống Hồ Gươm, ra Đồ Sơn rồi Hạ Long….Chiếm hết, cầm thiên hạ trong tay, bang thái bình thịnh trị, rồi mới bắn những tia cực sướng vào lúc nữ lưu Ngọc Hường than: Em chịu hết nổi rồi người ơi! Ra với em đi!

Hôm nay nữa! Tại sao? Tại vì chàng chẳng bao giờ tưởng tượng mình được nằm trên bé 13, đẹp khuynh thành, và duyên dáng như Mị Cơ ngày xưa.

– Chắc sáng nay anh bỏ thấy trong phòng em quá! Thu. Đừng hỏi tại sao! Có những lý do mà lý trí không trả lời nổi. Làm sao cái lồn nhỏ xíu của em lại có thể chứa hết con cặc dài và bự thừ lừ của anh? Em không đau hả?
– Hình như còn thiếu là đằng khác. Em muốn trọn người anh vào hết trong em, mới đã!

Chưa ai nói với Chính câu nói bất hủ, tình tứ đến vậy. Thu không phi ngựa như bà Thuỵ Quế, không giả gạo như Hạ Mi. Mà thu đụ êm đềm, dìu dặt, đầy đam mê, tận hưởng. Mặt Thu như mất hết thần sắc. Như bức tượng đổ mồ hôi, không cảm xúc. Chỉ cặp môi em chu nhỏ lại, hặc bành rộng theo với sự khoái laic từ trong xa toát ra. Chính im lặng ngắm bé Thu. Ngoài tưởng tượng! Chàng gồng cứng mình, cứng luôn dương vật cho người yêu tha hồ chiếm đoạt. Chính nhìn mặt, rồi nhìn vú của Thu. Hai trái đào mới tượng hình, nuốm còn đỏ hồng, lún vào trong như chưa có ai sờ tới. Chính cũng không muốn ai sờ tới. Chàng sợ mất vẽ trinh nguyên của nụ hoa vừa chồi lên khỏi cành cây. Eo của Thu nhỏ đến độ chỉ cần hai bàn tay vòng lại là hết. Tâm hồn lớn trong thân hình bé con!

– Em sợ em không cầm nổi quá nửa tiếng, Chính ơi! Cứ nhìn mặt anh là em muốn xuất. Anh có muốn cùng với em…. Chết anh ơi, ra với em ! Ra với em!… Thu thúc dục.

Chính nắc lên phành phạch, tay ôm chặt mông đít Thu. Cả hai la cùng một lúc, ra cùng lúc, nước nhão nhẹt chảy ngược xuống ướt lông Chính, ướt lồn Thu.Tê tái!

Thu gục vào tóc Chính mà thở. Tay trái em vuốt mặt Chính. Thiết tha, yêu thong. Một cái đụ để đời !!! Một cái đụ rất người. Không vồ vập, hấp tấp, dã man như súc vật. Ra rồi mà cặc Chính vẫn cứng ngắt, chật chội trong Thu.

Mặc kệ ngoài kia Thuỵ Quế gào la như rừng cháy. Ở đây Chính bằng long yean tịnh, trầm thống, im lặng nghe từng giọt ngọt ngào của Thu cho , và của chàng nhận. Tại sao phải ồn ào mới sướng? Đây này, hai mép lồn Thu đang nhíp nhíp, giống hệt môi nàng đang nút và bú cặc Chính. Còn chàng cũng đang giản nở, làm âm đạo của Thu nước ứa ra chăỉng ngừng. Thuỵ Quế dâm. Cái dâm cuồng điên, bộp chộp. Thu cũng dâm. Mà cái dâm yean như tờ, lặng lẽ.

Chính đang đổi món ăn sâm hào hải vị từ một tiệm sang thành thị, để ra ngoại ô, xuống một quán tranh ăn lươn xào lăn, lẫu ngũ vị, xôi thịt vịt…
– Em có uống thuốc ngừa thai không?
– Có. Tại sao? Anh sợ em mang bầu hả?
– Không, ngược lại. Anh muốn có con với em. Đứa con giống cả hai chúng mình, sẽ đẹp và thông minh vô địch!
– Vậy thì những lần tới, em không uống thuốc.
– Ừ, thiệt nhen. Mà có chắc em thuộc về anh mãi mãi?
– Chỉ sợ anh thôi Anh đã ăn lương của mẹ em! Sáu chục ngàn đô đâu phải ít. Rồi anh còn Julie, còn Hường v..v..
– Nếu cần, anh trả chiếc xe lại cho mẹ em. Còn Hường. Sao em biết anh có tình với Phạm thị Ngọc Hường?
– Tại em là bạn của chị Tuyết, em anh. Em còn biết, trong nhà anh, có một người yêu anh kinh khủng, yêu nhất đời, mà chẳng bao giờ dám mở miệng và hành động. Phục thiệt.
– Ai nói với em?
– Mẹ em. Mẹ bảo cách đây ba hôm, khi mẹ “mua ” anh trên giường mẹ anh, thì người đó đã cheat theo từng cơn sướng của mẹ em. Tình như thế mới đẹp, và đẹp nhất trần gian. Anh là cục nam châm đã hút không chừa một ai. Em mà phải mê thì chả còn ai trên đời này có thể ngoảnh mặt làm ngơ. Làm vợ anh chỉ có chết đến bị thương ! Cho nên, em vẫn phải uống thuốc ngừa, nếu còn được hân hạnh đụ anh.
– Em nói chuyện hay hơn một người lớn!
– Có lẽ khiếu trời ban cho. Bạn bè em cuing phục em như thế.
– Nhưng chắc chắn chưa ai hâm mộ và yêu em về tài làm tình khác biệt. Khác biệt tất cả những người khác!
– Anh là người thứ hai, sau Khoa, đã khen em như thế. Mỗi người có một cá tính. Thì hành động cũng phải vậy chứ. Bây giờ, em muốn anh nằm trên em. Anh đã “yêu” mẹ em và Hạ Mi làm sao , cũng phải làm đúng thế, hay xuất sắc hơn thế!!!

Khi Thu lật nằm ngửa ra, dưới ánh đèn, Chính ngắm không dứt. Thân hình đẹp toàn diện. Phải nói đây là thân hình nở nang của thiếu nữ 30, được thu nhỏ thành 13. Thu chẳng thiếu món gì. Lông nách, vú lông lồn, mu lồn…Chỉ có nhỏ hơn thiên hạ. Giống như bộ chén uống trà đời Khang Hy. Cũng bình, cũng chung sành tráng men. Nhưng bé lại toàn diện. Chính cúi xuống ngậm vú Thu mà nút thật nhẹ. Thu vẹo người. Bàn tay chàng bóp nhẹ vú kia. Thu mơ hồ rên thật khẽ. Chàng vuốt như tơ giăng lên hai bắp vếá, rồi trên bụng, rồi lên rốn…

Nhẹ như cơn mưa thu đầu màu. Êâm như giòng suối con róc rách. Mắt Chính bụp lên , và đỏ hồng. Chàng đang sống với cái lạc thú kỳ lạ, như người tỉa hoa lan. Rất tỷ mỷ, cẩn thận, sợ đài hoa gãy,sợ lá rụng, sợ cành xơ. Môi Chính đáp rất mong manh lên môi Thu. Cô bé ôm tóc Chính hôn rất ơ hờ, mộng mị, mà nghe như thác đổ đầu ghềnh. Chính đang chìm. Chìm thật sâu vào vũng nước rất cạn. Chàng nghe như quanh đây có nhạc cổ điển Tây phương tấu nhẹ, dìu dặt, pha với tếng chim rừng lý nhí, chit chiêu….

Tay Thu cũng vậy. Hai bàn tay ôm thân thương cái đẹp người mẫu, lông mày rậm, mũi cao, mắt sâu, môi dày , cổ bự. Em thở như có vật nặng đè nơi ngực. Em hôn răng trắng , sáng tươi của Chính. Rồi một bàn tay tìm xuống. Nhẹ nhàng nâng dương vật của Chính. Hai đùi em dang ra. Khúc gân lạnh lùng, nhàn hạ đi vào, từng nấc , từng nấc. Những buổi Chính tắm hiện lên. Trận làm tình ác liệt chiều qua hiện về. Thu ngồi tội nghiệp sau hai lu sành chảy nước miếng, mà môi khô khốc vì thèm quá Chính ơi!

Chính nhấn xuống , tặng Thu hết tình. Thật sát từ ngực xuống mu lồn. Nắc nhẹ. Một kiểu đụ đài các, phong lưu, như của hàng vương giả Ai Cập. Nhưng cả hai sướng từ xương tuỷ, từng chân lông.
– Lần sau, em sẽ chẳng uống thuốc ngừa.
Chính mừng quá, ôm Thu nắc mạnh. Không biết sao, chàng bỗng yêu Thu lạ lùng. Làm như họ là vợ chồng từ tiền kiếp. Chàng thừa biết ái ân với trẻ vị thành niên là tù mọt gông, mà chẳng màng:
– Nhớ nhen mình. Anh thề sẽ chỉ yêu em mà thôi.

Chính bỗng hùng hục như thằng con nít. Chàng quên hết những người yêu trước đó, nhìn chăm bẳm mặt Thu, vồn vã nắc, hấp tấp nắc, cố làm cho cả hai phải đạt đỉnh khoái lạc, mà sao cuộc mây mưa vẫn kéo dài. Dài lắm, dài đến gần 11 giờ trưa mới cùng ra ngất ngây. Phòng lạnh như thế, mà cả hai mồ hôi như những lao công bean tàu.
– Anh sẽ trả chiếc xe mới toanh lại cho mẹ em!
Vừa lúc đó, bà Thuỵ Quế, tông cửa, bước vào. Cả Chính lẫn Thu hết vía, lấy ra mean phủ người vì xấu hổ. Quế nói:
– Bỏ mean xuống. Tôi muốn nhìn cô cậu trần truồng. Bỏ xuống. Anh không bỏ, tôi sẽ gọi cảnh sát lại còng đầu anh trong 5 phút.
Chính nghe lời. Chàng, rồi Thu lại trần như nhộng. Quế tiếp:
– Đẹp quá ha1 Vừa giật được Khoa ra khỏi tay chị. Chị lại quay qua “cuỗm” luôn kép nhí của tôi. Như thế này thì loạn mẹ nó hết rồi còn gì nữa. Nào, lúc ãny hai người đụ nhau thế nào, bây giờ phải làm lại giống hệt cho tôi xem. Tôi đang cầm điện thoại trong tay. Chỉ cần gọi 911 là anh vào nằm “hộp” ngay lập tức. Đụ đi, phải làm như thật.

Thế là Thu nằm ngửa ra. Chính lại bắt đầu bú lồn, bú vú. Chàng xoay người lại cho Thu ôm cặc mà nút. Bà Quế chạy lại đầu giường cầm con cặc giả, tuột quần ra, ngồi trên thảm hoa, dựa lưng vào tủ sách, đâm cặc vào thủ dâm, và mồm la như quỷ sống:
– Đấy, phải làm cho hay! Làm sao cho tôi ghen lên thì thủ dâm mới sướng, nghe chửa? Ôi, Chính ơi, tôi yêu anh, anh biết không? Nỡ lòng nào anh sang đây đụ luôn hai đứa con gái của tôi, thì còn thể thống gì nữa. Bây giờ hai người đụ đi cho tôi xem. Đấy, phải rồi. Đụ mạnh vào, đụ cho nát lồn nó ra, bà mới chịu.

Đụ được nửa chừng, Chính và Thu nói nhỏ cái gì đó, rồi cả hai gỡ nhau ra, cầm áo quần chạy thoát khỏi phòng.

Còn lại một mình, Thuỵ Quế thủ dâm cách man rợ.
– Chúng nó trốn tôi mà chạy rồi. Giời ơi! Chính ơi, đụ em đi, đừng bỏ em, đừng bỏ em.

Tay Thuỵ Quế thụt càng mạnh hơn. Bà ra ngất ngư một cái. Miệng câm lại. Quế ngoẻo đầu sang một bên, nhắm mắt thở hổn hển. Một đỗi lâu, bà cầm khúc cặc giả lên, nhìn như mụ điên và lẩm bẩm:
– Cặc anh đây hả Chính. Anh là của em nhen, anh là của em nhen? Anh là của riêng em nhen?

Giọng bà cứ thế, lớn dần, rồi khóc hù hụ, trong khi căn nhà lớn rộng, chẳng còn ai. Khoa đi với Hạ Mi. Chính đi với Yến Thu. Chạy trốn một bà già mất nết, không thăng bằng sinh lý.

HẾT