Gái Tìm Của Lạ (18)


Ông nghe thế, thích chí quá. Ông sắp được hưởng những cảm glác lạ. Ông phải kêu tôi bằng bà… Và, tôi ngồi dựa lưng vào vách tường, cho một ngón tay vào miệng bú, trong lúc tay kia sờ vú. Hai chân tôi co duỗi. Có lúc hai đùi tôi kẹp lại. Hai bàn chân trắng nuột của tôi chúm lại, ngón duỗi thẳng. Tôi thấm nước miếng một ngón tay, chàng hãng ra, chà chà cái hột le và rên nho nhỏ: – Anh ơi’ Em thèm đụ quá. Em thèm suết ngày suốt đêm, suốt đờl. vắng anh, em phải tụ làm lấy, anh thấy không? Anh có tội nghiệp cho em không? Anh ở đâu? Anh ở đâu? Xong, tôi cho một ngón tay vào cửa mình thụt vô lấy ra. Rồi lại chà hột le. Hai ngón tay kia tôi nhấn vào vành hột le, để cái hột trồi lên, và tôi dùng một ngón đánh lăng tăng nhè nhẹ nơi đó. Tôi hít hà vì sung sướng quá.

Tôi nghe dưới kia bác cũng hít hà theo, sướng theo: – Bà ơi! Bà làm hay quá ! Cặc con nứng quá chừng đây bà ơi. Cho phép con đút cặc vô lồn bà một chút được không? – Không. Tôi nói. Tao đang thủ dâm. Tao đang sướng Tao sướng cách của tao. Tao không cần cặc mày… Rồi tôi cho thêm một ngón nữa sâu vào trong. Bàn tay da trắng, móng đỏ của tôi cứ vởn, cứ đụ cái cửa mình dữ dội. Tôl đánh cái hột le thì hai đầu gối của tôi rung theo, người tôi hẩy lên theo. Tóc tôi rối bời trên mặt. Mùi nước hoa hảo hạng xông lên nồng nực làm tôi càng dâm thêm lên. Nước lồn tôi đã túa ra ướt nhẹp hai ngón tay.

Tôi đưa tay lên mút rồi xuống chơi nữa. Bác tôi xin: – Bà ơi! Bà cho con liếm chút nước lồn trên ngón tay bà đi! Tôi không trả lời. Đưa tay vói lấy trái dưa leo tôi mua sáng nay ngoài chợ, để chuẩn bị tối nay biểu diễn cho ông xem. Tôi le lưỡi liếm trái dưa cho ướt. Hai ngón tay tôi banh rộng miệng lồn tôi ra. Và tay kia, tôi đưa trái dưa ngang cửa mình. Tôi nhấn vào, nhấn vào. Trái dưa to hơn cặc của bác, nên tôi sướng rần cả người. – Nè, nhân tình của tao đây nè. Cặc nó to hơn cặc mày. Chơi đã lắm, mày có biết không? ối, anh ơi! Cho vô nữa đi anh. Đó. Cặc anh to quá đi thôi. Chết em, đừng bỏ em nhen anh? Em bỏ ông chủ của em để ngoại tình với anh đây nè. Mình ơi! Tôi nhấn trái dưa to và dài vào hết, lút hết trong lồn tôi. Hai tay tôi đưa lên bóp vú. Lưỡi tôi liếm ướt môi. Tôi dùng sức mạnh của các bắp thịt trong lồn để chuyển động trái dưa, làm trái dưa ngúc ngoắc lên xuống. Rồi một tay tôi đưa xuống cầm trái dưa, thụt đụ, dữ dội. Tôi hét lên. Tôi ré lên vì quá sung sướng. Lúc chưa làm thì tôi định đóng kịch cho ông chủ của tôi ghen. Nhưng trái dưa đã thực tình làm tôi ngây ngất, say mê.

Ông chủ tôi lại van nài: – Trời ơi! Bà ơi! Bà làm con muốn bắn khí ra đây quá nè bà. Hay quá bà ơi. Có cặc thiệt đây sao bà không chơi? Chết con bà ơi! Xin bà đừng ác quá vậy Cho con… – Không. Tôi chận lại. Tao đang ngoại tình. Ai biểu mày bỏ bê tao, không đụ tao. Tao phải kiếm thàng khác. Tao thích ngoại tình mày biết không? Tao đụ bao nhiêu cũng được. Tôi liếc thấy ông bò đến ôm thành giường, gương mặt thiểu não, thèm khát.

Ông tiếp tục van nài, xin xỏ: – Con chắp tay lạy bà. Bà đừng làm con ghen quá, bà ơi! Bà đụ dưa mà bà sướng như đụ người ta vậy. Bà giết con đi? (Ông khóc thật.) Bà ơi! Con yêu bà quá bà ơi!!! Tôi thương ông, nhưng cứ để cho ông khóc. Nước mắt chảy dài trên mặt ông. Tôi sung sướng vì đã làm cho ông bật khóc. Tôi khoái một cách kỳ lạ và tiếp tục thủ dâm. Tôi rự đụ, rự điều khiển trái dưa theo ý riêng, nên cảm giác khoái lạc tăng lên gấp mấy lần được đụ thiệt. Ông chủ tôi cứ khóc. Ông bò lên giường, hôn bàn chân trắng móng đỏ của tôi. Ông ngậm từng ngón chân mà nút, rồi ngậm hết cả năm ngón vào mồm. Tôi hách dịch, kiêu kỳ dùng bàn chân kia chà lên mái tóc hoa râm của ông. Tôi lấy chân vả vào mặt ông, và nện gót thình thịch trên vai ông. Ông liếm ống chân tôi. Vừa thủ dâm, vừa được ông liếm, tôi muốn điên lên được. Ông ngước mặt nhìn lên tôi, xin: – Thưa bà. Cho con liếm bắp vế bà và liếm luôn nước lồn của bà đang chảy ra kìa.

Để nó nhễu xuống chiếu uổng lắm! Tôi truyền lệnh: – Ời. Thằng chó đẻ. Mày muốn làm gì thì làm đi. Làm cho tao sướng à. Nếu không tao đạp mày xuống giường à nhen. – Dạ. Bẩm bà. Bà tin con đi. Con ghen quá rồi đó bà ơi! Ông nói bằng giọng khóc đầy cầm động. Tôi bảo ông đóng kịch mà ông lại khóc thật. Nước mắt nước mũi nhầy nhụa cả khuôn mặt. Ông ghen thật. Và như vậy là ông đã yêu tôi thật, qua hình bóng của người vợ ông. Ông bắt đầu liếm bắp vếnon của tôi, rồi tiến dần lên liếm lồn tôi. Tôi ngửng thủ dâm. Tôi vẫn sống với vai “Bà ” nên tự kiêu tự đại, cứ để tên nô lệ già rút trái dưa ra liếm sạch.

Ông liếm miệng lồn tôi và ngậm nút hột le. Mỗi cảm giác một khác. Ông bú tôi nó khác với lúc tôi cho tay chà. Ông nằm sát chiếu liếm lồn. Thấy tội nghiệp ông quá, tôi nằm bật ngửa ra để ông được dễ dàng hơn. Ông táp, nút lồn tôi một cách ngon lành. Có lúc ông lấy răng nhần nhần nhẹ hột le của tôi. Tôi la làng thật lớn: – Đụ mẹ mày thàng khốn nạn. Mày bú lồn hay mày ăn lồn vậy hả? Đụ má mày thằng công an phường. Mày đè mày hãm tao phải không? Chết tao mày ơi! Cặc mày đâu? Tao cho leo lên đụ tao đó. Đụ đi, đụ đi Đụ cho hay nhen! Chủ tôi chồm lên, tìm môi tôi. Nước mắt ông vẫn chảy. Tội nghiệp ông già. Tôi cầm cặc ông để vào miệng lồn và ra lệnh như một bà chúa: – Nhấn vô đi mày. Mày đang đụ bà vua đó, mày có biết không? Ui da. Cặc mày nóng và bự quá. ối. Vô đi Nhấn hết vô đi. Đụ cho tàn canh gió lốc nhen.

Đó ối Chúa ơi, chết con? Bác ơi? ối, bác làm gì con đó. Đụ hả? Bác lấy con hả? Vợ bác chết rồi, bác đừng sợ gì hết, cứ đụ đi! ối, chết. Đụ mẹ thằng già khốn nạn. Chết lồn tao. Dập lồn tao rồi… Ông chủ tôi mang hết tài nghệ siêu quần ra phục vụ Ông nắc chéo qua, chéo lại làm thành lồn tôi được cọ xát sướng một cách kỳ lạ. Đụ được mười phút, tôi bảo ông ngưng, ngồi trên mặt tôi cho tôi bú cặc Rồi lại xuống đút cặc vô lồn tôi đụ tiếp. Tôi đã dễ sợ. Tôi sướng tột cùng. Mỗi lúc ông nhấn sát hai hòn dái vào miệng lồn thì đầu cặc ông đụng vào chóp tử cung tôl. Cặc của Báu, của Thành cũng to nhưng không dàl bằng cặc của ông. Vì cặc ông bự nên lồn tôi chật chội. Sự cọ xát lên xuống không ngừng. Tôi phải rên theo từng nhịp nắc của ông. Ông thủ thỉ cho tôi nghe: – Mình ơi? Má nó ơi? Anh nhớ em lắm. Anh mong em về đụ anh.

Em đừng trở lại Sài Gòn nữa. Ở đây hai vợ chồng mình đụ tối ngày, sáng đêm. Đụ em bao lâu cũng được. Tôi biết ông đang thì thầm với vợ ông chứ không phải với tôi. Cũng như có lúc tôi đụ ông mà miệng thì kêu tên Thành. Tôi biết ông cố gắng lắm, vì mồ hôi lưng của ông vã ra ướt đẫm. Tôi đề nghị ông ẳm tôi ra ngoài sân. Nghĩa là ông vẫn để con cặc cắm sâu trong lồn tôi, bếtôi ra ngoài sân “dạo mát. ” Ông bế tôi như bế một đứa trẻ. Tôi quấn chân vào mông ông, ôm cổ ông nút lưỡi. Ông đi tới, đi lui. Gió đêm man mát. Đom đóm bay đầy sân. Tiếng dế kêu rỉ rả. Tôi vẫn nắc đều.

Tôi nhấn lồn vào thật mạnh cho ông sung sướng. Rồi tôi kề tai ông, hát nho nhỏ bản nhạc Nắng Thủy Tinh. Tôi có lạ lùng không? Tôi có khác thường không? Đã có ai đụ một kiểu lạ đời, kiêu kỳ nhưthếnày chưa? Tôi sung sướng đủ mọi thứ. Gió mát hây hây. Bóng đêm ôm lấy chúng tôi. Tôi hành hạ ông như một tên nô lệ. Trận đụ kéo dài cho đến khi Thành nghe ông bắt đầu thở. Tôi bảo ông bế tôi lại cành mận, để tôi ngồi trên cành, ông đứng dưới đất đụ tôi như năm xưa Thành đã làm. Thật lâu. Tôi tha hồ rên vì khoái lạc. Ông tha hồ dộng cặc vào cho bể lồn tôi ra. Tôi ôn lại. Ngày đầu Thành đụ tôi ở đây. Có trăng sáng. Có sương rơi. Tôi lại thầm thì gọi tên Thành. Yêu anh quá Thành ơi Hóa đang sướng đây.

Tất cả những sợi thần kinh của Hóa đang sắp bị đứt tung đây. Và sàu trên một tiếng đồng hồ, tôi bảo cho ông chủ tôi biết là tôi sắp ra, tôi sắp đạt đến tuyệt đỉnh yêu thương, tuyệtđỉnh khoái lạc. Ông ôm cứng mông đít tôi và nắc thúc tới. Nhịp nắc nhanh hơn, và ông la lên: – Mình ơil ra với anh đi. ra đi? – Dạ. Con đang ra đó bác. Bác bắn cho hết khí của bác vô lồn con đi. Con không rủa đâu. Con sẽ khép chặt cửa mình lại giữ tinh khí của bác để làm kỷ niệm. Bác ơi? Con có nghe. Đó. Bác bắn thêm vô nữa đi… Ôi, ối? Nó bắn vào lồn con đó. Con cũng ra nữa đó. Hòa lại, ối chết, nó bắn nữa. Một tia, hai tia, ba, bốn, năm tia.. Mồ hôl ông lại vã ra. Ông đè sát vào mông tôi: – Con ơi! Bác còn ra nữa. Cả năm nay bác để dành cho con. Báckhông ra với ai hết. Đó, nó bắn nữa đó. Đó, đó… ối, ôm bác, nút lưỡi bác, cắn môi bác cho chảy máu ra đi con… Tôi sung sướng tột cùng. Tôi cắn môi ông thật mạnh.

Cả hai im lặng. Ngừng nắc. ấp nhau. Cứng ngắt trong nhau. Dính sát nhau không rời. Ông và tôi cứ để nguyên như thế. Tôi cảm thấy lồn tôi ướt nhẹp như đang ngâm trong thau nước. Dây dưa. Bài hát tôi vẫn tiếp tục. Đom đóm vẫn bay đầy trời đêm. Hình như ông cũng không muốn rời tôi ra. Hôm kia ông đã nói: “Tiếc là bác không có cách gì giữ con mãi bên bác. ” Bác ơi! Thì bây giờ con đang trong vòng tay của bác đây. Trên dưới sát rạt vào nhau đây Bác hãy hưởng đi! Ông vẫn để nguyên con cặc ngập sâu trong lồn tôi như thế và bế tôi vào phòng, đặt lên giường. Và chúng tôi lại tiếp tục đụ nữa. Từ hai căn phòng kế bên, tôi không còn nghe tiếng ai rên la nữa. Riêng bên này, ông chủ tôi và tôi đang dàn ra một trận đụ nữa ác liệt hơn, hung tợn hơn. Ông cốtình đánh mạnh cho “Bà Chúa” phải ngã quỵ đêm nay. Nhưng mọi động tác trở nên im lìm khi tiếng gà bắt đầu gáy đều lúc canh hai. Sáng hôm sau, gần chín giờrưỡi, tôi mới thức giấc.

Ông chủ tôi đã ra làm rẫy tự bao giờ. Thói quen của ông là phải dậy thật sớm để sửa soạn cơm nước, rồi dẫn bò đi ra rẫy làm việc. Ngày nào cũng giống như ngày ấy, quanh năm suốt tháng. Tôi gọi ông là thợ làm tình quả không ngoa chút nào. Đêm qua, ông chỉ ngất ngây và ra cùng tôi ở gốc mận. Còn sau đó, khl đã bế tôi vào giường, thì ông trở lại là một người thợ miệt mài sức lực, dốc hết khả năng đưa tôi lên tận chín tầng mây xanh. Sau đó, ông lại bình thản tra kiếm vào vỏ. Hai lần như thế, dù đã vã mồ hôi nhưtấm sau hai tiếng đồng hồ quần thảo. Tôi thở dốc, lờ đờ nhìn ông, khâm phục. Cũng vì tôi dâm quá độ nên đứng núi này trông núi nọ, thả mồi bắt bóng. Chứ thực ra, chỉ với một mình ông chủ tôi thôi, tôi cũng đã tràn trề hạnh phúc, tuyệt đỉnh khoái lạc. Tôi sang phòng cô út, rồi ghé qua phòng Hồng.

Tất cả vẫn còn trần truồng ôm nhau say giấc. Tôi đi xuống đánh răng, nla mặt. Lúc đi lên nhà trên, tôi thấy Lộc, bồ của Xiểm, đang đứng nhìn lấp ló nơi cửa sổ. Tôi vửa mới định mở miệng chào Lộc, thì Lộc đã đưa một ngón tay lên miệng ra dấu bảo tôi im lặng. Tôi mở cửa mời Lộc vào nhưng Lộc nắm tay tôi hỏi: – Có ai ở nhà không? – Có Tôi bảo. Nhưng tất cả vẫn còn đang ngủ. Hóa định sửa soạn tới chỗ hẹn đón Lộc để lát nửa đi chơi với tụi này như đã hứa… Lộc vẫn nắm tay tôi, nhỏ giọng: – Lộc định mời Hóa. Riêng Hóa thôi, đi chơi với Lộc hôm nay. Lộc thuộc con nhà khá giả nên ăn mặc có hơi tươm tất hơn những đứa con trai khác trong làng. Tôi dự tính rủ Lộc đi chơi hôm nayvới chúng tôi là để giới thiệu Lộc cho Hồng, chớ đâu phải cho tôi. Nên tôi hỏi: – Lộc không đợicô bạn của Hóa thức dậy rồi cùng đi à? Lộc cúi xuống, lấy mũi giày vẽ vẽ trên mặt đất: – Dạ, không. Lộc muốn nói riêng với Hóa cái này.

Nhưng ngại quá… – Lộc cứ tự nhiên. Hóa là bạn của Xiểm mà. – Bởi vậy mới khó nói. Sợ Hóa không thích rồi mắng Lộc… – Đâu có sao. Lộc cứ nói đi. Mình là bạn bè cùng thôn mà. Lộc lại nắm tay tôi. Lần này Lộc bóp chặt hơn, mắt nhìn tôi say đắm, hai má đỏ hồng lên. Tôi nhớ hôm qua, lúc gặp chúng tôi ngoài chợ, Lộc khen Hồng rồi khen tôi: – Gái Sài Gòn có khác. Cả Hóa nữa. Lộc nhìn không ra. Cũng bởi tôi không để ý nên chắng thấy mình thay đổi. Nhưng những người dân quê ở đây thì nhìn tôi với cặp mắt chiêm ngưỡng, thèm thuồng. Chiếc áo làm nên nhà sư mà !

Những chiếc áo dài của tôi may bằng những loại vải đắt tiền do Vi tặng. Những chiếc quần xoa Pháp mỏng dính làm nổi bật màu da trắng hồng của tôi và lớp quần xì líp màu nhỏ xíu bên trong. Tóc dài ngang lưng. Rồi thêm một tí phấn son, và móng tay sơn đỏ hồng. Tất cả chẳng còn gì là cái vẻ bề ngoài nghèo khổ của con Hóa chăn bò ngày xưa. Đôi giày tôi mang cũng là giày ý. Rồi nhẫn hột xoàn, giây chuyền, lắc vàng, đồng hồ… Và nhất là làn da của tôi bây giờ trắng hồng chứ không còn đen đúa vì nước sình và cứt trâu của những ngày lam lũ quê mùa. Lộc bậm môi như để lầy thêm can đảm, ngước nhìn tôi: – Hóa à ? Hóa đã làm cả chợ, cả quận này mê mệt, Hóa có biết không? Tối hôm qua, Lộc có liều mạng đến đây.

Tính gọi riêng Hóa để mời Hóa đi ăn khuya. Nhưng… nhưng… – Nhưng sao hả Lộc? – Nhưng Lộc đã nằm ở bụi môn để lén nhìn bác Tám đang ôm Hóa trần truồng đi tới đi lui. Và rồi bác đụ Hóa nơi gốc mận… Lộc bị kích thích quá. Lộc chịu hết nổi. Lúc trước, Lộc có nghe Xiểm kể lại là, có lần Xiểm đã dẫn Hóa vào lò đường của Lộc, xem Lộc với Xiểm đụ nhau. Có đúng như vậy không Hóa? – Có Cũng vì xem Xiểm đụ Lộc quá tuyệt vời mà tối hôm đó Hóa mới đụ với anh Thành ở ngoài cành mận. Hai người đụ nhau vừa đẹp vừa hấp dẫn, khiến Hóa thèm quá, không thể nhịn được. Nhất là khi nghe Lộc gọi Xiểmbằng em… Đêm đó, Hóa đã lấy Thành và rồi sau đó Thành đã trở thành người tình của Hóa luôn. Xiểm đã đẹp mà Lộc cũng đẹp trai ghê… Lộc nhìn tôi rạng rỡ khi nghe tôi khen đẹp trai. Và tôi quên bẵng là tôi đang mặc cái áo ngủ mỏng tanh, bên trong không đồ lót. Hèn chi Lộc bối rối, lúng túng khi nói chuyện.

Chiếc áo ngủ màu xanh lơ của tôi do Vi mua tặng. Nó rộng thùng thìng, mỏng đến độ có thể thấy từng sợi lông lồn ở bên trong. Tôi hỏi Lộc về Xiểm, người bạn gái rất thân và cũng là đồng đảng với tôi: – Vậy chớ Xiểm đâu, hổm rày Hóa không gặp? Lộc trả lời tỉnh bơ: – Đang có bầu. Sáu tháng. Mà Xiểm kỳ lắm. Lộc bảo uống thuốc ngừa thai mà Xiểm không chịu. – Như vậy là Xiểm với Lộc không còn “gần gủi” với nhau nữa à? – Còn nhiều hơn mới ác chứ. Từ lúc có bầu một tháng đếngiờ, không ngày nào Xiểm ngừng đụ. Xiểm nói nó đòi hỏi quá sức nên không nhịn được. Mà Xiểm chỉ dâm với Lộc mới là kỳ lạ. Xiểm bảo không thể yêu ai nữa ngoài Lộc. Xiểm có thể làm tình với người khác, nhưng khi làm thì Xiểm chỉ nghĩ và gọi tên Lộc, dù rất kín đáo. Sao Lộc nói đúng vào tim đen của tôi quá. Cô út, ông chủ tôi, Thành, tôi, rồi bây giờ đến Xiểm. Đụ một người mà tương tư một người khác. Ký ức, tiềm thức, hay quả tim đã khiến mình không sao quên, được hình ảnh người mình yêu. Dù là người yêu bất xứng, phụ bạc. Tôi đã phiêu lưu với trò chơi xác thịt biết bao nhiêu lần rồi. Thế mà chỉ cần một khoảnh khắc đặc biệt nào đó, hoặc trong giấc mơ, hoặc chỉ là mùi thơm của hoa mận, hoặc tiếng rơi của giọt nước giống như tiếng sương rơi trên tàu lá môn, lá ổi đêm nào, cũng đủ đưa tôi về với hình bóng Thành tức khắc. Tôi mời Lộc vào nhà ngồi chơi chờ tôi sửa soạn trang điểm nhan sắc. Vừa vào phòng, mới cởi sợi giây thắt lưng cho hai tà áo ngủ rời ra, tôi nghe tiếng động.

Quay lại thì đã thấy Lộc đứng lù lù ở cửa phòng. Đôi mất Lộc đờ đẩn, đấm đuối nhìn tôi giống hệt như ông chủ tôi đêm qua. Lộc ngập ngừng: – Hóa ơi? Hóa cho phép Lộc thay đồ cho Hóa nhen, được không? Tôi liếc thấy phía trước chiếc quần tây Lộc đang mặc, cộm lên một cục lớn. Nhớ hôm xem Xiểm và Lộc đụ nhau ở lò đường, đã có lúc, tôi ước mơ sẽ mượn Lộc một ngày, được đụ với Lộc một lần, vì Lộc đụ hay và tình tù quá. Nếu không có Thành, chấc Lộc đã không thoát khỏi bàn tay của tôi. Vậy mà bây giờ Lộc đang đứng đây, ngay trong phòng ngủ của tôi, xin phép tôi cho Lộc làm cái việc mà chỉ có Vi là người duy nhất đã từng làm. Đó là thay đồ cho tôi. Vẫn nhìn tôi không chớp mắt, nhìn say đắm. Lộc đứng chết sững. Cách đây năm phút Lộc ngỏ ý mời tôi đi chơi. Sao bây giờ Lộc lại ngơ ngác nhưcon nai đứng trước bầy hổ dữ. Cái quần của Lộc lại vun lên cao hơn. Mắt Lộc dán sát vào bộ ngực của tôi.

Chiếc áo ngủ đã mở ra, khiến hai bầu vú tôi lộ ra một cách vô tình đầy khêu gợi. Tôi hỏi. – Tại sao Lộc muốn thay đồ cho Hóa? – Lộc chỉ xin Hóa cho phép Lộc làm một cái gì. Cái gì cũng được để tỏ lòng ngưỡng mộ của Lộc đối với Hóa. Rửa chân cho Hóa, tắm cho Hóa… Cái gì cũng được. Xin Hóa thương tình mà cho Lộc một hân hạnh… Đêm hôm qua, “tên nô lệ già ” đã phục vụ cho tôi. Sáng nay, lại có thêm một người trai trẻ tình nguyện làm tôi tớ cho tôi. Và bất giác, Lộc quỳ hẩn xuống, tiến gần lại, ôm một chân của tôi một cách êm đềm. Lộc áp sát mặt vào bắp đùi tôi, hôn lấy hôn để, hôn ngấu nghiến như một con cọp đói đang xé con mồi. Tôi kiêu kỳ, tự mãn, nhìn xuống. Mái tóc Lộc đen láy. Sóng mũi cao của Lộc dlnh sát vào vùng da thịt trắng ngần nơi bắp đùi tôi. Và tôi lại cảm thấy lâng lâng. Một cảm giác êm đềm chạy lan khắp cả người tôi. Tôi dễ sợ chưa? Suết ngày hôm qua với Báu với Hữu. Tối đến với ông chủ của tôi. Vậy mà bây giờ tôi lại sắp sửa… Người đàn ông nào vô phúc làm chồng của tôi, thì chỉ có vào nghĩa trang sớm. Và không đợi tôi đồng ý, mũi Lộc đã len qua hôn lồn tôi như thể lồn tôi đã là của Lộc từ lâu rồi. Vừa hôn, Lộc vừa nói nhỏ: – Lồn Hóa thơm quá. Hóa ơi! Dù trong thâm tâm tôi thật sự muốn làm một điều gì lắm, nhưng tôi vẫn phải kềm lại. Tôi chưa muốn cho Lộc ngay tùc khắc, ở nơi đây.

Tôi kéo Lộc lên, đặt lên môi Lộc một nụ hôn say đắm, tình tù”, lâu khoảng năm phút. Tôi vờ nói: – Lộc và Hóa, hai đứa mình đi nơi khác. ở đây không tiện vì Hóa sợ Thành sẽ biết. ở chỗ khác tụi mình an tâm hơn để hưởng lạc… Nghe nói thế, Lộc vội vã thay áo quần cho tôi. Tôi mặc áo dài màu tím than, đeo xâu hạt bẹc, thoa một ít phấn son rồi ra xe chở Lộc đi. Lộc mời tôi ra quận ăn cơm Tàu. Tôi xuống xe, cầm tay Lộc dắt qua đường. Người từ hai dãy phố túa ra nhìn tôi như xem một đám rước. Hai chúng tôi vào một cao lâu sang trọng. Lộc gọi nhiều món ăn đắt tiền để đãi tôi. Tiệm ăn thật đông khách. Đang ồn ào náo nhiệt, mà từ khi tôi bước vào mọi người đều im bặt, đưa mắt ngắm nhìn tôi Lộc thì hãnh diện ra mặt.

Nhưng tôi, dù đã dày dạn phong trần, vẫn cứ thẹn thùng, mặt đỏ rần. Bởi vì tôi biết trong đám thực khách có người biết tôi trước kia là con Hóa chăn bò. Ăn xong Lộc bảo tôi đưa Lộc về nhà, chặt dừa Xiêm uống, rồi Lộc dẫn tôi ra vườn sau. Chúng tôi đến bên cái lò đường, nơi mà tôi .đã có dịp xem Xiểm và Lộc đụ nhau năm xưa. Cũng cảnh trí này năm xưa, nhưng bây giờ được bày biện có vẻ tươm tất, sạch sẽ hơn. Có ra trắng, có gối bông, có quạt máy. Chắc nơi đây, Lộc và Xiểm đã bày ra bao lần chăn gối. Lộc mời tôi ngồi, rồi cầm mác lại chặt gần 25 trái dừa Xiêm đổ vào một cái thau lớn. Tôi bảo Lộc vừa mới uống xong, còn chặtdừa thêm chi nhiều như vậy. Lộc mim mỉm cười và nói: – Để dành cho Hóa một ngạc nhiên. Để Hóa hiểu rằng Lộc yêu Hóa đến thế nào. Lộc chưa bao giờ làm điều này cho bất cứ ai, dù với Xiểm. Miễn Hóa đừng cho là Lộc khùng thì được rồi. Xong, Lộc bước đến, trang trọng cởi cho tôi từng mảnh áo, chiếc quần, luôn cả đôi giày cao gót. Tôi đã hoàn toàn trần truồng.

Lộc bế tôi lên, đặt nằm dài trên tấm nệm, và cũng trang trọng dùng mũi hôn khắp người tôi. Khác với những tình nhân trước của tôi Lộc dùng mũi hôn nhiều hơn là miệng và lưỡi. Tôi nhận thấy khi dùng mũi hôn da thịt tôi, Lộc đã tặng cho tôi cả một chân tình đậm đà thắm thiết. Lộc ngửi hết, hít hết mùi thơm trên người tôi. Lộc hôn như thếcàng kích thích dâm tính trong tôi nhiều hơn. Nhất là lúc Lộc banh háng tôi ra, dí mũi sát vào cửa mình tôi rất lâu, và Lộc để nguyên như vậy mà hít, hít liên tục. Rồi Lộc bê thau nước dừa lại. Lấy khăn lông, tẫm ướt nước dừa, Lộc tắm cho tôi tùng chỗ, tùng chỗ trên khắp thân người tôi. Lộc làm kỹ lưỡng, chậm rãi nhẹ nhàng chừng nào, tôi đê mê ngất ngây đắm say chừng đó. Hèn chi sáng nay Lộc đã xin tôi cho phép Lộc làm cái gì đó “nhưrửa chân cho Hóa, tắm cho Hóa. ” Lộc lãng mạn tình tứ, khác hẳn những người khác. Chả trách Xiểm mê là phải. Xiểm muốn có con với Lộc.

Tôi tưởng chỉ có Vi chiều chuộng tôi vì Vi lớn hơn tôi gần 20 tuổi. Không ngở, Lộc nhỏ hơn tôi một tuổi mà cũng nâng niu, trân quý tôi như một đóa hoa. Lộc đỡ đít tôi ra mé giường, vác hai đùi tôi lên vai, quỳ xuống đất, lấy ca múc nước dừa đổ nhè nhẹ trên chòm lông lồn của tôi, rồi Lộc đưa lưỡi vào cửa mình của tôi mà hứng uống. Tôi ngất ngây, sung sướng một cách kỳ lạ. Mọi cảm giác trong tôi hoàn toàn khác lạ. Giống như có lần Vi mời tôi đi ăn món ăn Nhật. Đi chân không, ngồi trên chiếu, ăn cá sống, uống rượu Sakê. Lộc lại ngậm một ít nước dừa trong miệng, sú vào cửa mình tôi, xong lại hút ra. Lộc ngậm ngụm nước nó, trườn lên, ôm mặt tôi, sú vào môi tôi. Tôi nuốt từng ngụm. Kích thích quá chịu không nổi, tôi vội đưa tay xuống cầm cặc Lộc để vào miệng lồn. Lộc trườn xuống rất nhẹ nhàng.

Cả người tôi rít vì nước dừa, nó dán tôi sát vào người Lộc như một chất keo vô hình. Và hai đứa chúng tôi đụ nhau trong yên lặng, khoan thai. Thay vì nút lưỡi, Lộc cũng dùng mũi hít hết dung nhan tôi vào Lộc. Thật tình, tôi không thể nào ngờ là hôm nay được chính Lộc mời về đây, nằm trên chiếc giường mà Lộc đã đụ Xiểm năm xưa, một trận đụ đã làm tôi say đắm ngây ngất, đã đưa tôi đến quyết định lấy Thành làm chồng. Mỗi người đàn ông có một nghệ thuật làm tình khác nhau, có một sức hấp dẫn riêng biệt. Lộc lật tôi lên nằm trên. Cũng như Lộc tôi đụ êm đềm khoan thai. Trong êm đềm dìu dặt đó, khoái cảm dẫn đến từ từ, nhưng như những lượn sóng lớn chậm rải vổ vào bờ đá, làm đất lỡ, làm đá tan.

Chúng tôi kéo dài trận đụ gần hai tiếng. Hình như tôi có ra một lần, không nhiều nhưng cũng tê tái, ngất ngây. Rồi nhờ Lộc mang hết đam mê, cởi trên tôi đưa tôi đến tận cổng thiên đàng. Vì cố gắng quá trong mây mưa, tôl mệt lã, nằm thở. Thình lình Xiểm từ đống mía bước ra, miệng cười toe toét. Tôi hơi giật mình vì tưởng Xiểm sẽ ghen. Nhưng Xiểm nói: – Tuyệt trần? Hai người làm tôi tối mày tối mặt. Hèn chi sáng nay không thấy Lộc đến “thăm” tôi. Biết là Lộc bận có mèo mà không biết là al. Nhờ chị Vĩnh đi ra quận ăn sáng nói là có thấy hai ông bà. Nên tôi nghĩ chắc Lộc dẫn về đây. Hóa đẹp quá à nhen. Mình nhận không ra đó. Tôi vờ săn đón, đẩy đưa: – Tháng mấy sanh vậy? Bụng hơi lớn rồit Chắc sẽ giống Lộc. Xiểm trả lời tỉnh bơ, trong khi tay vẫn âu yếm quàng qua vai Lộc: – Vậy bây giờ Lộc đền cho Xiểm đi. Về cái tội sáng nay không đến “thăm. ” Mau lên, để “bà chị” giận à. Lộc quay qua nhìn Xiểm, tay chàng xoa xoa cái bầu của Xiểm. Hai người hôn nhau da diết. Tôi cũng vẫn trần truồng nằm đó xem xi nê. Lộc cổi áo, cởi quần cho Xiểm. Lần đầu tiên tôi thấy một thiếu nữ mang bầu trần truồng. Bụng Xiểm lớn vừa phải, hơi lúp lúp Hai vú căng lớn.

Tay Lộc đưa xuống sờ lồn Xiểm. Xiểm rên: – Chị Hóa ơi! Em mê thằng kép nhí này của em quá Em bắt nó ngày nào cũng phải đụ em. Em cố quên mà không thể nào được. Đẻ xong chắc em ẳm con về đây sống lại với Lộc. Tay Xiểm cầm con cặc dài, cứng của Lộc mân mê. Hai người vẫn hôn nhau nhưvợ chồng chứchẳng phải là nhân tình. Nhìn cảnh Lộc và Xiểm âu yếm nhau, tôi nghĩ đến Thành. Ước gì có Thành ở đây tôi cũng bắt Thành làm tôi như vậy. Lộc đỡ Xiểm nằm ngửa ra, bú lồn. Xiểm la: – Mình ơi! Có chữa, em thèm quá anh ơi? Đụ bao nhiêu cũng không đã. ối, mình bú lồn em đó hả? Đứa nhỏ trong bụng em lớn lên nó cũng dâm như mình cho coi. Hóa ơi! Hóa coi thằng kép của em nó bú lồn em kìa. Tụi em ngày nào cũng như vầy. Khôngđụ nhau, chịu không nổi chị ơi! Đít Xiểm hẩy lên cao theo từng nhịp liếm của Lộc. Tôi thấy rõ cái lưỡi dài của Lộc thọc vô lỗ lồn, kéo ra, rồl liếm ngược lên tới hột le, và ngừng đó để nút. Xiểm la làng thật lớn. Mặc kệ. Lộc quỳ lên, đút cặc vào lồn Xiểm nắc mạnh.

Lộc đụ Xiểm một cách hung hăng, dồn dập. Xiểm la: – Họ kêu đụ lồn đàn bà chữa, sướng cả nửa năm. Mình có sướng không Lộc? ối, em muốn cắt con cặc của anh để luôn ở trong lồn của em. ối, em sướng quá Lộc ơit Em đẻ rồi, về đây tụi mình tiếp tục đụ một ngày hai ba lần nghe mình. Em đẻ cho mình năm sáu đứa con nhen. Lộc phải quỳ để đụ Xiểm, vì nếu nằm lên sẽ cấn bụng Xiểm. Lộc quỳ xuống, hai tay kéo hai bắp vế của Xiểm rộng ra và nắc mạnh vào. Lộc nhồi mạnh, cà hòn dái và chòm lông sát miệng lồn. Lông của hai người cọ xát kêu sột soạt. Rồl Lộc nằm ngửa ra, Xiểm leo lên, cầm con cặc thẳng đứng cứng ngắt của Lộc để ngay miệng lồn, ngồi xuống. Con cặt lút dần, lút dần và đâm sâu vào lồn Xiểm. Xiểm chống tay lên hai đầu gối, nhắm mắt, nghiến răng, doing lồn xuống con cặc đỏ và cứng của Lộc nghe ót ót. Tôi chợt nghĩ, có thể một ngày nào đó tôi cũng có bầu với Thành. Tại sao không? Phải có chứng tích của tình yêu. Phải có một kỷ niệm để rủi mai kia Thành bị chiến tranh lấy mạng, thì ít ra tôi cũng còn một chút gì để nhớ để thương. Xiểm ngồi thẳng, ngửa mặt ra phía sau, đưa hai tay bóp vú.

Đít Xiểm nhốm lên, dộng xuống liên tục trên con cặc của Lộc một lúc khá lâu. Rồi Xiểm hét to lên: – Ối em ra nè mình ơi! Mình có nghe không? Đó, đó Nó tuôn ra đó… Chết. Chết em rồi Lộc ơi! Ối! ối! ối!!! Dù cấn cái bụng bầu, Xiểm cũng khom người cúi xuống đặt lên môi Lộc một nụ hôn để cám ơn. Rồi Xiểm nằm bật ra thở dốc như tôi đã thở lúc nãy. Xiểm thì thào với tôi: – Không biết chị thì sao. Chứcòn em. Em đụ hoài cũng được. Chỉ sợ năm sau Lộc vào lính, em ở nhà không biết đụ ai đây? Em mê mùi mồ hôi của Lộc. Em mê khuôn mặt của Lộc và mê luôn tiếng Lộc gọi em bằng “Mình. ” Có chết em không hả chị Hóa? Lộc mặc áo quần cho Xiểm, cho tôi. Sau đó, tôi mời cả hai ra quận ăn cơm. Đi trên xe, Lộc và Xiểm lại vẫn ôm nhau hôn đắm đuối. Tay họ không rời nhau một phút…