Bà Lớn Hồi Xuân


Tác Giả: Kiều Diễm My

Tuyết thảy gói Salem lên bàn, rút cái zippo Made in Japan mạ bạc bóng loáng, đưa hai ngón tay điệu nghệ búng đánh tách một cái, ngọn lửa xanh lè phụt lên, nàng ngửa mặt lên châm đốt điếu thuốc, phun làn khói cuộn tròn thành từng vòng tròn, tiếp nhau bay bay lên trần nhà, ném cặp giò mang đôi “bốt đờ sô” cài giây kéo, nâng ly rượu ực một ngụm dài, lật mu bàn tay quẹt ngang miệng, buông thỏng một câu “hắc ám:”

– Ê, Thu Dạm, mày tính sao cái vụ con Mai chích chòe?

– Tính cái con mẹ gì nữa cho mệt óc. Luộc kỷ nó chớ sao. Cái ngữ “pêđê cột buồm” với tao thì di chỗ khác chơi.

Thu Đạm vừa nâng tô bún riêu bà cả đọi húp xùm xụp nhtt tàu xúp lê, vừa nhai tóp tép miếng sụn giò heo mà vẫn nói lúng búng trong mồm. Nãy giờ lẳng lặng phun khói tàu hỏa quen híp mắt phê lờ đờ, thả hồn làm thơ, vụt ngồi chồm dậy trợn cặp mắt trắng dã oang oang cao giọng:
– Tổ mẹ nó cái băng “Bẹc Cà Na” dó xứng dáng gì mà mày đòi hlộc cho dơ nồi. Theo tao hả Vẽ bản đồ Côngô trên mặt nó. Ô kê?

Cô ả vừa nói vừa phát họa cử chỉ gạch dọc ghạch ngang xéo dài mấv nét trong khoảng không trước mặt.
Tuyết cười lục khục trong cổ họng, quơ chân xủi cho Nga Qnắn một cái dan điếng, rủa:
– Mẹ nó. . . nhỏ công chúa Phi châu này nói ngon lành đúng hiệu bà Lang trọc quá la. Ê nói mà dám chơi hông mày?

– Mày khi dễ con nầy vừa thôi chứ. Chưa chắc con nào sợ con này à. . . Thử nhào dzô thì biết chứ gì.

– Ô kê, chừng nào nói đi. Tao hứa mày thi hành công vụ xong “qua” sẽ tặng em một chầu tái nạm cầy tơ ngã ba ông Tạ.

Nghe Thu Đạm hứa rủ đi ăn thịt chó, Nga Quắn bịt mũi xí dài một hơi, nàng rùng vai lắc đầu nguầy nguậy:
– Thôi, thôi. Cái món cầy tơ cầy mập hẩu xực của mày gởi qua cho thằng Bob thầy Tăng thưởng thức đi. Tao thì xá dài, rút lui có trật tự dó em ạ. Chỉ mới nghe mùi mắm tôm là tao đã nôn rồi.

– Vậy mà tự xưng dân chơi. Mày đúng là dân chơi cầu ba cẳng thôi nhỏ ạ. Mày hỏng nghe mấy thằng cha ca sĩ ngâm nga “Sống trên đời ăn miếng dồi chó. Thác xuống âm ty biết có được ăn.” nghe chưa em Tuyết vừa nghe Thu Đạm trổi giọng ngâm thơ xây cá nại, nó bật cười dòn tan, đá lông nheo một phát với con Nga Quắn:
– Dồi chó thì con Thu Đạm nó khoái nhậu, còn Nga Quắn thì chỉ mê dồi Tây, Tàu, Ma Ní, Mỹ đen thôi hà. Đúng không nữ quái rừng xanh?

Nga Quắn dẫy nẫy tru tréo:
– Ê chơi xỏ bà dừa thôi nghen. Tao mê dồi tụi nó rồi thì sao.

Thu Đạm như chợt nhớ chuyện gì, nó la ong óng:
– Thôi bỏ mẹ rồi. Tính sổ lẹ lẹ lên di Tuyết. Mày quên chuyện gì rồi hả?

– Cái gì thì nói mẹ nó ra cho rồi. Cứ ởm ờ hoài tao chán mày bỏ mẹ.

– Hôm qua băng Thanh Tà Lỏn hẹn mình 9 giờ đằng Chân Trời Tím. Mầy quên rồi sao?

Nga Quắn vỗ dùi Thu Đạm một cái. Con nhỏ hét lên, rủa:
– Tổ cha mày, Mầy cái kiểu gì kỳ cục vậy, dau thấy mẹ luôn hà.

Con này hở cái là la làng lên bài hãi. Sao mỗi lần thằng Tony Đá nó tẩn kỹ, mày hỏng la giùm cái.

– Ê, ê Hỏng có móc họng nghen

Tuyết lừ mắt hai nhỏ bạn gắt giọng vẻ đàn chị:
– Mày nhắc vụ Thanh Tà Lỏn hẹn mình vụ gì.

Thu Dạm nó làm ra vẻ quan trọng:
– Vụ bà tướng Hoa Tình Thương cần tụi mình chỉnh trang sắc đẹp con nhỏ cha căng chú kiết nào đó tao chưa nắm vững gia phả.

– Ô kê. Vậy thì đi liền còn chờ gì nữa. Dì Mười ơi, bữa nay à la ghi nghen. Cuối tuần tụi em sẽ giải quyết cho dì.

Dứt lời con Tuyết đứng lên rời bàn trước tiên. Thu Đạm, Nga Quắn mồm vẫn còn ngậm tăm xỉa răng lục tục đi theo.

Nhưng ba đứa con gái thuộc băng “Nữ Kê Hảng Phân” mới đến cửa quán từ ngoài một gã con trai áo quần Jean bằng da, cổ dong dưa sợi dây chuyền bạc dài tận rốn bước vào vừa trông thấy nhóm tam nương, gã cltời nham nhở~ xổ một tràng tiếng Đức ba rọi:
– Hế lô. Ô kê sa lem. Hao đu du đu?

Nga Quắn thấy hai bạn nhăn mặt ngó lơ vẻ cầu cao. Nó không nỡ làm bể mặt chàng khứa nên cười giã lã dáp lễ:
– Ô kê. Năm bờ oan. Du du đâu ai đu theo. No sì ta hoe.

Ba cô gái vụt cười rộ lên cứ như bị ai cù léc vào nách không bằng, rồi bỏ đi nhanh ra chỗ gởi xe. Gã con trai cay cú nói:
– Xin lỗi, tụi này đang bận. Hẹn dịp khác nha..

Gã con trai nhanh chóng moi xấp giấy Đức Thánh Trần dày cui phẩy phẩỵ trước mặt tam nương, nheo mắt xì tin, vẻ đắc thắng:
– Ví dụ như mấy Đức Thánh Trần này cần nói chuyện với chư vị thì sao?

Thu Đạm tự ái, vẫu môi lên tiếng:
– Đô Mẽo biết tụi này ô kê chưa. Đức Thánh Trần để dành đàn anh thờ bà xã nghen.

Nó vừa dứt lời xong, hai nhỏ bạn bật cười nghặt nghẽo, mặc thiên hạ đi ngang qua nhìn ngó. Tiếng máy xe nổ dòn. Cả ba phóng vút mất dạng, bỏ mặc gã con trai đứng ngẫn tò te, mặt thộn dài ra ấm ức, mà chẳng làm gì được ba em nhỏ.

[center]*
* *[/center]

Quán Chân Trời Tím khuất mình sau vườn cây kiểng, góc ngã tư Lê Quí Đôn và Ngô Thời Nhiệm, nổi tiếng nhờ món cà phê lá bàng với bánh xu xê của bà giáo Thủy. Nhạc disco mê ly khách tha hồ nhót thoải mái. Sở dĩ các băng trai gái khoái dóng đô là nhờ kín đáo yên tĩnh, eác cặp tình nhân thả giàn tâm sự.

Thanh Tà Lỏn mặt đỏ gấc. Đống chai “33” nằm nghiên ngã như nhửng thây ma thối.

Gã ngã dài người dựa ngữa ra bờ ghế, mắt nhắm nghiền dê mê rít từng hơi thuốc lá một cách khoái đã. Chợt bên tai giòng một cô con gái cười trong vắt từ ngoài ngõ vọng vào. Gã mở hé bờ mi nhìn ra. Đúng là băng Tam Nương Cầu Cỉlong dang tìm chổ để dựng xe. Họ nói cười như chổ tha ma hoang vắng, làm cho vài cặp đang lâm phút mê ly bị động ổ phải hối hả chỉnh đốn áo quần xốc xếch, nút áo bật tung, phơi vú, hở bụng là chuyện bình thường. Gã vội đứng lên cho phải dáng ga lăng, mời ba cô gái ngồi. Chưa chi con Nga Quắn dã lách chách mở mồm khai pháo:
– Dường như chư vị dang thất tình một em nào hay sao mà tu 33 như rồng hút nước vậy.

Con Tuyết lừ mắt lườm nhỏ bạn:
– Sì tốp giùm cái coi.

Thanh Tà Lỏn cười ruồi ra dáng đàn ông phớt lờ chuyện đàn bà con gái đa sự, gã hất mặt:
Mời uống gì gọi đi.

– Ô kê. . . Beer 33.

Cả ba cô gái cùng phát ngôn một lúc. Thanh Tà Lỏn vẫy tay ngoắc người phục vụ dến gọi thức uống xong, gã nín lặng dường như không hề biết có ba người con gái đẹp trước mặt. Ngồi một lúc mà thấy Thanh Tà Lỏn chưa chịu hé miệng, Thu Đạm nóng nảy đớp chát luôn:
– Ê toa. Bộ hẹn tụi moa lại đây làm kiểng cho toa trồng cây si hả?

Thanh Tà Lỏn vẫn lim dim, trả lời cụt ngủn:
– Suỵt, chờ chút.

Đợi cho người phục vụ dặt các thức uống lên bàn rồi quay đi, Thanh Tà Lỏn mới chồm tới gần ba cô gái vẽ bí mật:
– Cớm dó mấy mẹ. Phun vừa thôi, kẹt cả dám à.

– Vậy mà nó hẹn tụi này nơi đây hả?

– Còn gì an toàn hơn ở cái chổ có cớm “bảo vệ”

Nói xong gã cười lớn đắc ý. Con Tuyết nín thinh từ lâu, phút giây này nàng ta chẳng nói dược bèn nổ luôn một tràng:
– Toa hẹn tụi moa vụ bà Tướng thế nào.

– Thì uống đi đã.

– Uống thì lúc nào chả dược. Tụi moa còn áp phe khác nữa chớ.

– Ô kê. Thế ba cô nương có biết kép Hùng Mạnh không nào?

Nga Quắn xỏ mồm vào:
– Moa còn lạ gì cha nội đó nữa.

Thu Đạm dập vai bạn một cái, gất:
– Nhỏ này chưa gì khai bén thành tích “bất hảo” của người ta rồi.

– Tụi mày thích cải thì đi chổ khác chơi, để người lớn nói chuyện.

– Xí, làm như mày chị hai tao không bằng.

Thanh tà lỏn chề môi quát:
– Mấy bà làm ơn đóng cái miệng cho em nhờ tí. Bây giờ Làm ăn hay cảí giống hả?

– Nè, nè hỏng có móc họng à nghen.

– Thôi, tao can mày di Nga . Mầy nín, ngồi im nghe bằng hữu thuyết trình kìa.

Thanh Tà Lỏn dược vuết ve tự ái, gã tươi rói mắt nhưng cố làm ra vẻ trịnh rọng, hắng giọng:
– Bà Tướng vốn là chổ tình nặng, nghĩa sâu với Hùng Mạnh, nhưng thằng khứa quen tật đóng tuồng cải lương thay đào như cơm bửa. Bởi vậy bà Tướng nổi máu Hoạn Thư.

Thu Đạm bộp chộp chận lời Thanh Tà lỏn:
– Muốn độp tình dịch một phùa chớ gì?

– Chuyện dó thuộc về màn hai. Màn một bà Tướng muốn cho thằng khứa bò lếch bò càng mới đã nư giận.

– Nếu thế thì việc của toa chớ sao cần đến tụi chân yếu tay mềm này.

Thanh Tà Lỏn chậm rãi nâng chai bia lạnh tu một hơi quạt mồm câu giờ vì gã biết đám thính giả đang nóng ruột muốn nghe gã bật mí:
– Hì, hì. Đâu phải bà Tướng thuê bọn mình đánh đấm gì đâu. Dời nào bà Tướng “vũ nử” như vậy. Bả cần hạ “đo giường” khứa mà.

– Trời đất. Đòn độc thủ hết xẩy.

Nga Quắn buột miệng kêu lên. Con Tuyết cũng bị hấp dẫn với câu chuyện của Thanh Tà Lỏn. Nàng ta cười khúc khích, đá lông nheo làm điệu, hỏi lớn:
– Hấp dẫn à, rồi sau nữa

– Còn thế nào nữa. Bà Hoạn Thư muốn làm cho khứa kép xụm bà chè để hết thượng mã đề thương với bất kỳ em đào nào khác.

– Ủa, vậy bà Tướng làm sao ăn nem?

Các toa thắc mắc làm gì chnyện dời tư của người ta, chuyện trước mắt là có ô kê không chứ?

– Ô kê cái rụp. Nhưng còn tụi moa sẽ diễn xuất vai tuồng gì?

– Thì moa dã nói toạc nó ra rồi còn gì. Tụi toa có nhiệm vụ đóng vai “Ma Nữ Đa Tình” làm mê hoặc kép Trư Bát Giới thời nay. Hiểu chưa?

Thu Đạm gật gù ra vẽ sành sỏi:
– Nghĩa là tụi moa sẽ quất thằng cha kép ngã đài. Nhưng thù lao của diễn viên có ngon cơm không vậy.

– Nhỏ này làm gì cứ tươm tướp lên vậy, Cứ nghe cai thầu nói điều kiện xem sao.

– Mỗi em một tuần. Em nào dắc thắng khải hoàn sẽ được chi năm bách xín.
– ố. . . Năm bách xín một tuần. Ngon cơm à nghen.

Nga Quắn suýt xoa kêu lên, nhưng con Tuyết lườm nó một cái dài, ngước nhìn Thanh Tà Lỏn giả nai vàng ngơ ngác:
– Năm trăm ngàn một tuần. Bảy ngày “lao động” đổ mồ hôi mẹ mồ hôi con. Còn toa thì ngồi trong mát ăn bát vàng. Vừa thôi tám…

– Moa chưa nói hết kế hoạch mà. Bà Tướng hứa sẽ “boa” thêm một tờ chẵn nếu như hắn hạ mão.quy hàng.

– Nghĩa là bà Tướng sẽ tha hồ tả xung hữu đột ” trận địa sau khi kép bị bọn này hạ xí lắc léo.

– Xí lắc léo thì còn ăn cái giải gì nữa. Chl làm cho thằng khứa đòi cơm dòi cháo còn vụ ấy bà Tướng lo.

– Ô kê. . . Nhưng mà bọn này làm cách nào chiêu dụ địch đây.

– Thì khó nên moa mới cần mấy toa. Chứ dám gà chết nuốt dây thun đâu dễ mồi chài dược khứa.

Con Tuyết mĩm eười dưa mắt lẵng lơ. ả chìa bàn tay có năm ngón đỏ chót chuyên thoa bóp trị liệu những cao thủ thượng thừa. Giọng ả chắc nịch:
– Vậy toa chi dẹp mở hàng bao nhiêu?

– Mỗi ky binh là hai xín. Xong phi vụ thì lãnh đủ.

– Nhưng lấy gì bảo đảm khi bọn moa xong việc sẽ nhận đủ tiền.

– Này, nói vậy chẳng phải dân giang hồ đó nghen. Đây, mỗi vị một phong bì. Chúc thượng lộ bình an.

Xem tiêp …..