Tài Lụi (3)


Cái tin Kiều Loan đã trở lại hát lan truyền trong giới dân chơi Sài Gòn. Suất nửa tháng qua, vũ trường bà Thanh vắng tiếng ca nàng nên khách bắt dầu tha thớt, g;iãm hẳn so với trước kia. Nhiều người đã đến nhưng rồi lại quay gót trở ra đi nơi khác. Ban quản lý vũ trường rúng dộng, họ dang cốgắng tìm một ca sĩ khác đang ăn khách đem về hát để câu khách lại nhưng chưa có hoặc nếu có thì họ cũng đã ký hợp đồng đi nơi khác rồi.

Giửa lúc “tang gia bối rối”, thì Kiều Loan trở về. Bà Thanh cho quảng cáo rầm rộ về sự trở lại của “ngôi sao bắc đẩu” đêm nay tại vũ trường bà. Những tấm bích chương lớn khổ được treo rãi rác khắp nơi trong thành phố với lời quảng cáo thật kêu.
“Sau thời gian hai tuần lễ nghĩ ngơi dưỡng sức, nữ danh ca Kiễu Loan sẽ tái xuất hiện với những tình khúc bất tử tại Đại khiêu vũ trường. . . .kể từ ngày. . . .”

Khi Tuấn đưa Kiều Loan bước vào đến bên trong vũ trường thì cả hai cùng ngỡ ngàng, Kiều Loan hoãng hốt dưa tay xem lại dồng hồ, rồi như s(~ mình lầm.
Nàng hỏi Tuấn.
– Anh xem dùm em coi mấy giờ rồi.
Tuấn bật hột quẹt đưa sát vào mặt đồng hồ nhìn cho kỹ.
Chàng trả lời:
– Mười giờ mười lăm.

Kiều Loan hoãng hết thật sự, từ mấy năm nay kể từ ngày tên tuổi nàng dược mấy tờ báo văn nghệ lá cải Lăng xệ tlleo kiểu ăn bánh trâ tiền, có nghĩa là nằm ngửa cho chú’lg “chịt” một hai phát thì sẽ có bài lên báo khen rối rít.

Cho đến nay, chưa bao giờ có phòng trà, vũ trường nào mà nàng đến hát lại ế ẩm tang thương như thế, tối thứ bảy là khách lại lát đát chỉ độ năm bảy người, mà toàn là những khuôn mặt “cơm nhà quà vợ”, vô vũ trường chỉ dám kêu một chai bia rồi ngồi “thôi miên” , không dám uống, bởi vì uống hết mà không kêu nữa thì cũng kỳ, mà kêu nữa thì lại xót ruột.

Những khuôn niặt dân chơi, loại chịu ăn chịu xài đã biến di đâu hết. Trước kia họ đến hằng dêm, không những dể nghe Kiều Loan hát mà còn để ngắm nhìn cái thân hình vệ nữ của nàng.

Kiều Loan như một bông hoa đang dộ mặn mà, hương sắc, ai cũng muốn nhìn, muốn ngắm, nhưng với điều kiện là bông hoa chưa có chủ, nay mọi người đều biết là chàng công tử bột Tuấn đã dưa bàn tay tội lỗi dập vùi thần tượng của họ.

Cứ tưởng tượng cái cảnh Kiều Loan chỏng khu như chó cho Tuấn nắc, cái miệng xinh xắn với làn môi trái tim kia há to mà táp cái củ cặc của Tuấn như cá vồ táp cứt là họ thấy mất phê rồi.

Thà là không hay không biết thì thôi, đằng nầy Kiều Loan ngang nhiên cặp tay Tuấn đi khơi khơi trước mặt họ, còn dông tuốt ra Vũng Tàu du hí cả nửa tháng mới về, khoảng thời gian này đủ cho họ tìm được nơi khác dể giải trí.

Người xướng ngôn viên cầm cái micro lanh lãnh giới
– Kính thưa quý vị.
Hắn ngưng lại, mĩm cười một mmh, cũng may là hắn ngưng lại kịp, suýt chút nữa hắn dã lỡ miệng giới thiệu “Kính thưa quý vị bàn ghế”.
– “Kính thưa quý vị, đêm nay vũ trường chúng tôi tưng bừng đón tiếp sự trở lại của vl sao bắc đẩu trên vòm trời ca nhạc, một giọng hát vượt thời gian, không gian, mộl giọng ca mượt mà, truyền cảm (hắn lại suýt nói truyền nhiểm). Kính thưa quý vị, chúng tôi muốn nói đến nữ danh ca. . . .Kiều Loan. Xin quý vị đặc biệt dành cho Kiều Loan một tràng pháo tay”.

Một vài tiếng vổ tay lẹt đẹt vang lên như tiếng pháo chuột.

Kiều Loan lững thững bước ra, mắt thục sâu, hai gò má trỏm lơ hốc hác, nàng bất đầu cất tiếng hát.

Vũ trường im phăng phấc, không biết vì thiên hạ lắng tay nghe hay vì vắng quá nên không có tiếng ồn ào như thường lệ. Dến giữa bản nhạc, trong khi tay thổi Saxo đang cúi gập người “Solo, ắc-líp” trước khi Kiều Loan hát trở lại lần nữa~thì mấy người khách còn lại cũng lục tục đứng vậy ra về nết.

Kiều Loan vẫn cố gấng hát cho đến hết bản, giọng ca nàng nghèn nghẹn như muốn khóc.

Tuấn mở cửa xe cho Kiều Loan lên xong mới đi vòng qua phía bên kia, nhưng chàng chlta kịp chui vào xe thì bốn thằng dư đảng xông lại vây chặt. Hai đứa lôi Tuấn đấm dá túi bụi, hai thằng còn lại nắm dầu Kiều Loan lôi xềnh xệch lên chiếc taxi đã dậu sẳn bên cạnh xe Tuấn từ lúc nào rỏi phóng đi như chớp.

Tuấn muốn kêu la cầu cứu nhưng không kịp, hai thằng du dảng chuyên nghiệp thoi tới tấp vào mặt mũi chàng. Đến lúc chúng bỏ di thì Tuấn dã nằm rủ người dưới chân cột đèn, mặt mày bê bết toàn là máu.

Chiếc taxi chở Kiều Loan cùng hai thằng du đảng ngồi kê hai bên chạy vòng vòng một hồi rồi ngừng lại bên trong nghĩa trang Chí Hoà. Thằng tài xế dậu xe khuất sau một lùm bụi rồi phụ cùng hai thằng kia lôi Kiều Loan vào sâu bên trong.

Kiều Loan muốn thoát thân nhưng tự biết là không nổi, suốt nửa tháng trời ngoài Vũng Tàu nàng và Tuấn làm tình liên tục “Ngày bảy dêm ba, vô ra chưa tính” giờ còn hơi sức dâu mà đòi bỏ chạy, nàng chl cầu mong sao cho cồ ai trông thấy, báo với cảnh sát đến để cưú nàng mà thôi.

Kiều Loan cũng không dám la hét, vì bọn chúng, thằng nào cũng lăm lăm con dao nhọn trên tay, lỡ chúng lụi đại thì còn gì là thân thể của “vì sao bắt đẩu”. Kiều Loanvừa suy tính lợi hại vừa lẽo đẻo đi theo chúng. Chỉ có cách đó là hy vọng bảo vệ được sinh mạng mà thôi.

Ba thằng cướp đưa Kiều Loan đến một ngôi mã lớn thì dừng lại, chúng ra lệnh cho nàng lột bỏ hết quần áo Kiều Loan run rẩy đứng bất động, tửc thì tên tài xế mặt thẹo xông lại tát một cái thật mạnh làm nàng ngã chúi xuống dất. Kiều Loan sợ hãi, đưa tay lần mở từng hột nút vừa nhìn hấn như van xin.

Bọn cướp bực mình xông lại, hai thằng xốc nách còn một tllằng nấm xé toạc áo quần Kiều Loan, xong xuôl cháng hè nhau dê ngửa nàngxuống gò mã, hai thằng
nấm dạng hai chân Kiều Loan rộng ra, thằng mặt thẹo tay vừa mở sợi giây nịt vừa nói:
– Biết thân thì căm mồm lại nghe mậy, lạng quạng là chôn sống mầy ở đây dó nghe chưa…
Kiều Loan chỉ biết dạ một tiếng rồi phó mặt bọn chúng muốn làm gì thì làm, thằng mặt thẹo nói tiếp:
– Ê bành lồn ra mầy.


Nói xong nó tuột cái quần xuống liệng qua một bên nhào tới tay cầm con cu quậy quậy xung quanh mép lồn nàng mấy cái rồi đâm mạnh vào lồn Kiều Loan, nàng thét lên một tiếng đau dớn cùng những giọt nước mắt đang chảy dài xuống hai bên má nàng.

Trong khi thằng mặt thẹo đang hì hục chơi Kiều Loan, hai thằng khỉ gió bên cạnh thấy nàng không có vẽ chống cự, mổi thằng chia nhau một bên vú, thằng thì bóp thằng thì kê miệng liếm.

Hai thằng trong bọn miệng cứ xít xoa liên tục, họ rù rì với nhau.
– Đụ má, vú con nhỏ này bự quá, bóp đã thiệt mậy.
– Ừ … bóp hoài mà hõng chán mầy ơi.

Nói xong hắn đứng dậy cởi luôn quần của hắn ra rồi quỳ xuống, một tay nó bóp vú cho nâng lên cao, tay kia nó cầm con cu đang cương cứng rồi quẹt qua quẹt
lại trên núm vú của Kiều Loan.

Kiều Loan khóc gần như không còn khóc dược nữa nàng chỉ thở hừ hự theo nhịp nấc của thằng mặt thẹo đang hì hục chơi nàng. . . .bổng có một thằng lên tiếng.
– Ê dụ má, xong chưa. . . .bộ muốn nắc tới sáng luôn sao cha?
Thằng mặt thẹo vừa chơi vừa trả lời.
– Má. . . .có gấp thì chơi vú nó đở đi, hối hoài sao cha chơi đây con.
– Được rồi, nhưng mà nhanh lên nghe mậy.
Nói xong nó đứng dậy quay đầu lại một chân bước ngang qua mình Kiều Loan, hấn nói với thằng bạn.
– Ê cho tao mượn cái vú của mẳy sài một chút nghen, mầy kiếm cái gì khác chơi đở đi.

Nói xong nó hất tay thằng bạn ra, vại vàng để con cặc của nó vào giữa lòng ngực Kiều Loan, nó đưa hai tay xuống nâng hai bên vú Kiều Loan lên rối kẹp sát vào con cặc nó mà nấc tới tấp vào vú nàng.

Thằng bạn nổi máu điên lên chửi thề.
– Con cặc nè. . . .vừa phải thôi, chán tụi mầy thiệt, đụ mẹ! Có cái lổ với hai cái vú mà hai thằng mầy giành hết rồi tao lấy cái gì chơi.

Thằng mặt thẹo nhăn mặt như khl nhai ớt, nó cong mình hẩy hẩy con cu vô sát trong lồn Kiều Loan, rỏi nói:
– Cha xong rỏi nê mấy con.
Hình như thằng mặt thẹo lâu lắm không được chơi hay sao nên nó mới có dư thừa dạn nhiều, bởi vậy khi nó mới vừa rút con cu ra thì trong lồn Kiều Loan cũng vừa tuôn chảy ra từng giọt, từng giọt nước khí trắng đục lăn dài xuống tới dít nàng.

Thằng mặt thẹo vừa bước ra thì thằng kia cũng vừa nhây vô thếchổ, nó ngồi bẹp xuống để chơi ngồi vì phía trước thằng bạn nó đang mê mẫn cái trò chơi vú. . . .

Bọn cướp thay phiên nhau hãm hiếp Kiều Loan không biết là bao nhiêu lần. Chỉ biết khi nàng tỉnh lại thì bọn chúng đã đi hết. Kiều Loan mò kiếm áo quần mặc lại rồi lết thếch đi ra hướng dường cái, đón xe đi về đến nhà vào lúc trời vừa mờ sáng.

Cũng vào giờ đó, bên bình rượu dế, Tài vui vẻ cười nói với mấy thầng đàn em ở bến xe.
– Đụ má. . . .tụi bây thấy tao mới tập có một bừa mà lái taxi ngon lành không?. . . .

*
*   *

Bà Thanh hai tay mang lỉnh klnh đủ thứ, nào gà vịt, nào cam quýt, nhưng vẫn không quên mua thêm một bó hoa trước cửa nhà thương mang vào cho Tuấn.

Đã gần một tuần lễ, Tuấn nằm liệt giường trong phòng hồi sinh, bà Thanh chỉ được đứng ngoài cửa kính nhìn vào, hôm nay bác sĩ khám thấy cơn nguy hiểm đã qưa nên mới cho ehàng đổi ra phòng ngoài.

Bà Thanh biết trước là Tuấn chẳng ăn uống gì được, mặt mày bắng kín, tay chân chồ thì vô máu, chổ thì vô nước biển, nhưng bà vẫn mua đủ thứ để tỏ vẻ quan tâm đến Tuấn như một người vợ hiền lo lắng cho chỏng trong cơn hoạn nạn.

Bước vào phòng, nhln thấy Tuấn, bà Thanh buông rơi các thứ vun vãi dưới đất, bà chạy vội lại ôm Tuấn mà khóc lóc, bà rủa thầm Tài trong bụng.
– “Cái thằng chó đẻ, biểu nố đánh một hai cái dằn mặt, ai ngờ nó đánh ra nông nổi như thế nầy”.

Bà Thanh cẩm tay Tuấn mà ấp ủ, hôn hít, dù gì thì Tuấn cũng là người mà bà yêu thầm bấy lâu nay, bà Thanh rớt nước mất thật sự.

Tuấn nửa mê nửa tlnh, chàng mơ màng cảm thấy người đau nhừ, tay chân rả rượi không còn một chút hơi sức, nhưng chàng vẫn nhận biết bà Thanh đang ngồi bên cạnh khóc lóc, lòng chàng chùng xuống. Tuấn tự trách mình sau bấy lâu nay vô tình với bà Thanh, một người đàn bà đẹp mà bao nhiêu gã đa tình dã đêm ngày trồng cây si. Tuấn thấy lòng mình nhen nhủm một chủt tình thương hại.

Bà Thanh vẫn dêm ngày túc trực bên Tuấn như một người vợ lo cho chồng.

Cái tin danh ca Kiều Loan vĩnh viễn từ giã sân khấu gây chấn động trong giới ca nhạc và khách bộ điệu.

Trước khi trở về Đà Nẵng, nàng đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn ngắn ngủi Với giới báo chí tại nhà riêng của nàng rằng:
“Em cảm thấy không còn hứng thú trong việc ca hát nữa. Giọng ca của em bây giờ không còn lôi cuốn chính em nữa thì làm sao mà lôi cuốn được người khác, vì vậy em mới quyết định rút lui khỏi ánh đèn màu, nhường lại cho những tài năng mới đang lên, chỉ giản vậy thôi”.

Tuấn dã bình phục, xuất viện và dang trong thời kỳ dưỡng sức. Bà Thanh cũng rời bỏ vũ trường, ngày đêm lo cho chàng suốt mấy tháng qua. Bà yêu thương
và lo lắng cho Tuấn như cái thời mười lám, mười sáu tuổi, mới biết. . . mê trai lần đầu.

Tuấn cũng bắt đầu yêu bà Thanh tha thiết. Từ cái thuở mới lớn, mới biết nếm mùi ân ái, quanh chàng không lúc nào thieu những cô gái trẻ đẹp bu quanh như ruồi bu cặc ngựa. Họ đến với Tuấn không phải chỉ vì chàng trẻ tuổi đẹp trai mà còn vì Tuấn là một tay chơi nổi tiếng của Sài Gòn hoa lệ, một gả công tử tiêu tiền như nước.

Riêng Tuấn thì chỉ coi họ như một bửa ăn ngon, không hơn không kém, nay ăn món này thì mai ăn món khác, thay đổi thực đơn hằng ngày cho đở nhàm chán.

Bây giờ sáp vô với bà Thanh một người dàn bà lớn hơn chàng cả mười tuổi, với đầy đủ những mánh khóe, thủ đoạn trong tình trường, lúc nào cũng đưa chàng đến những khoái cảm tột đỉnh của lạc thú ái ân, biết chìu chuộng, vuốt ve, Tuấn cảm thấy dây mới là tình yêu thật sự, chàng ngày càng say mê bà Thanh hơn, hai người đêm ngày quấn quýt không rời nhau tới nửa bước.Cuối cùng Tuấn quyết định làm đám cưới với bà Thanh, bất kể sự phản dối của gia đình chàng…

Mấy thằng du đảng dưa mắt nhìn nhau rồi từ từ lãng đi nơi khác, chúng biết tánh Tài khi hắn nóng giận chuyện gì hắn thường đi tới đi lui, đụng cái gì là đập cái nấy. Thằng đàn em nào vô phúc lãng vãng trước mặt thì thếnào cũng bị ăn thoi.

Tài đang tức như bị bò đá. Suốt mấy tháng nay, từ cái ngày hắn nghe lời bà Thanh xúi giục, đánh cho Tuấn một trận nhừ tử rồi bắt ca sĩ Kiều Loan đem vô nghĩa trang Chí Hòa hãm hiếp, hắn nghĩ là đã lập công lớn, nên đêm ngày hắn cứ chờ bà Thanh “vác lồn” đến đền ơn. Nào ngờ từ đó đến nay bà Thanh hô biến mất tiêu.

Tài vẫn còn thèm khác bà Thanh như một món ăn ngon đang ăn nửa chừng , chưa thỏa mãn mà phải bỏ ngang. Từ dó cho dến nay, cứ mỗi lần nghĩ tới là hắn nóng mặt lên. Hắn sai mấy tên dệ tử di dò tin tức. Bọn chúng về cho biết là bà Thanh đang ăn ở với Tuấn, nạn nhân của hắn, và nghe đâu họ đang chuẩn bị làm đám cưới ngày gần đây.

Tài phun phẹt một bải nước bọt xuống đất, hắn chưởi thề.
– Đụ má. . . .cái con đl với thằng điếm, hai đứa nó chưa đi mưa chưa biết lạnh. Tao sẽ cho tụi mầy biết đời là gì.

Trong đầu Tài vẽ ra một kếhoạch để trả thù.

Bà Thanh đứng xoay người trước tấm gương lớn thử lại bộ quần áo Tuấn mới đặt may cho bà, bà thật mãn nguyện.

Những loại vải đắt tiền nhất, những kiểu thời trang mới nhất được một nhà may danh tiếng nhất ở Sàigòn đo cắt Đủ kiểu dủ loại, bà Thanh ngồi tỉ mỉ xếp gọn vàọ va-ly theo từng loại một.

Chiếc áo cưới đắt tiền được bao phủ một lớp ny-lon trong suốt, được bà cẩn thận treo lên móc áo chuẩn bị sẵn sàng cho ngày cưới sắp đến, mấy bộ đồ thời trang cho mùa hè, mấy bộ áo tắm hai mảnh, thêm chiếc áo lạnh bằng lông chồn thứ thiệt nhập cảng từ nước ngoài vào rất dắt tiền mà hình như cả Sài Gòn chưa thấy ai mặc.

Đó chỉ là áo quần chuẩn bị cho tuần trăng mật mà hai người dự trù là sẽ di một vòng Vũng Tàu, Nha Trang, Đà Lạt. Còn riêng bộ nhẫn cưới và đồ nữ trang thì Tuấn vẫn giữ bí mật, chàng muốn dành cho bà Thanh sự ngạc nhiên vào phút chót.

Cuộc đời bà Thanh còn mơ ước gì hơn nữa. Đàn bà ngoài bốn mươi tuổi, chưa hẵn dã là quá già nhưng cũng đã bước vào chiều đuôi mắt đã hằn rỏ vết chân chim, bây giờ lại sắp sửa bước lên xe hoa với một chàng trai tuổi đời chưa tới ba mươi, dẹp trai con nhà giàu, và điều quan trọng hơn cả là nổi tiếng trong giới dân chơi, dù là gia đình Tuấn không đồng ý, nhưng bà Thanh cũng đách cần.

Gia đình Tuấn không ưa bà nhưng chắc chấn là họ không thể bỏ Tuấn, đứa con cưng của họ được, mà tiền của gia dình Tuấn thì ăn đến ba đời cũng chưa hết. Bà Thanh càng nghĩ càng sung sướng vô cùng, bà cảm thấy mình là một người diễm phúc nhất trên đời…

Bà Thanh bỏ mặc đống quần áo, chạy bay vào phòng ôm chầm lấy Tuấn hôn tới tấp làm chàng đang nằm coi báo giật mình ngạc nhiên, Tuấn buông rơi tờ báo hỏi nhỏ :
– Cưng làm cái gì vậy.
Bà Thanh trả lời thẳng thừng, không úp mở.
– Em đang. . . .hứng, mình chìu em tí nha.

Tuấn mĩm cười nhìn bà Thanh đang kéo tuột chiếc quần đùi của chàng xuống rồi kê đầu vào giửa hai bắp vế của Tuấn mà bú một cách ngon lành. Tuấn cố gắng ưởng cong người lên để cho con cu chàng dược đút vô sâu trong miệng bà, Tuấn càng ưởng lên bao nhiêu thì bà Thanh càng ấn mạnh cái miệng xuống bấy nhiêu, bà nuốt mất tiêu con cu của Tuấn không chừa một khúc nào ló ra ngoài.
Tuấn lên tiếng:
– Đã quá cưng ơi! . . .cưng bú anh đã quá. .
Bà Thanh từ từ nhả con cu Tuấn ra và nói:
– Em có giỏi không? bây giờ mình thưởng em nha.
Tuấn trả lời bà Thanh.
– Được rồi dể anh thưởng cho.
Tuấn chóng tay ngồi dậy phụ bà Thanh cởi đồ cho nhanh, từ đằng sau Tuấn lòn tay ra phía trước để xoe xoe cái đầu vú bà Thanh, chàng hôn và liếm hết phía
sau ót, lổ tai và cổ bà thanh, làm bà rợn khắp cả người.

Thủ tục vòng ngoài đã xong bây giờ thì dến thủ tục vòng trong, bà Thanh chóng hai tay xuống giường, bà nhỏng đít lên cao để chờ Tuấn thưởng, Tuấn với tư thế
quỳ gối cũng từ phía sau cầm con cu rà rà xung quanh hai mép lồn rồi ấn thật mạnh vào lền bà Thanh. Bà Thanh rên rl lên vì sướng.
– Em hạnh phúc quá mình ơi? . . .sl.tớng quá. . . .đã quá chơi em mạnh đi mình.

Tuấn nghe theo lời bà Thanh nắc mạnh thêm chừng mấy chục cái liên tục, vì không kềm hãm dược nên con cu của Tuấn bắn khí ra tứ tung vào trong lồn bà Thanh.

Cùng trong lúc đó bà Thanh cũng vừa cho ra luôn sạch sẽ Không bao lâu hai người ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi.

*
*   *

Mới sáng sớm đường phố Sài Gòn đã vang vang tiếng rao của bọn trẻ chuyên bán báo dạo cho những người di làm sớm, bản tin mới nhất trong ngày được bọn trẻ lập đi lập lại như một đề tài nóng bỏng làm hấp dẫn đọc giả.

” Án mạng rùng rợn, án mạng rùng rợn. Hai xác chết được tìm thấy trong chiếc xe du lịch hiệu Thăng-đờ-bợt, Người đàn ông bị cắt của quý nhét vào họng người đàn bà. Hung thủ đã bị bắt ngay sau đó, biệt danh hắn là Tài lụi, xếp xòng du đảng bến xe. . . .”

Hết