Share Phòng Share Tình 1.8


Thầy nắn nắn mấy ngón tay Ngọc. Giống kiểu thầy đang coi bói, chỉ khác là Ngọc ngồi phía ngoài mền, còn thầy trùm kín phía trong. Hơi thở thầy hình như nặng hơn, chiếc mền dầy phập phồng những khoản nhỏ. Rõ ràng hai ngưòi đang chơi với nước nóng. Nếu lúc đó không may nắp nồi bật ra thì cả hai sẽ bị bỏng nước sôi rất nặng. Không nói nhưng cả hai đêu giữ cứng nắp nồi, bản năng phòng thủ trong con người luôn luôn chồi ra trong mọi cảnh bất trắc:
– Ngộp quá Ngọc ơi, cho nồi nước ra đi.
Ngọc không trả lời, nàng làm theo lời thầy. Đưa nồi nước ra khỏi mền, Ngọc hỏi:
– Thầy chưa xông mà thầy.
– Ừ ừ, từ từ rồi thây tính.
Đến đây Ngọc đã biết là thầy tính cái gì rồi. Nhưng hình như nàng cũng đang thích thú “món tính” đó. Nàng chờ đợi. Thầy lên tiếng:
– Tự nhiên thầy chóng mặt quá Ngọc à.
Ngọc cười thầm, nàng nhận biết rõ ràng người đàn ông đang thiết lập một chiếc lồng “tình ái”, cánh cửa lồng đang mở chờ mồi. Bản tính khám phá của người nữ rất mạnh, nhưng khi đã tới mức, thì trở nên từ tốn còn đàn ông thì khác lại lúc nào cũng hăng hái dấn thân, đánh nhanh, đánh mạnh thiếu bền bỉ.

Thầy Phú Sĩ bình thường đạo mạo cốt cách bao nhiêu, nay thầy trở thành lụp chụp, nóng nảy, biến chế vụng về. Trong trí thầy, trước mắt thầy, chỉ còn là mục đích cần đạt, còn mọi kiểu cách kế hoạch thì sao cũng được.

Dù tình hình có vẻ căng thẳng, Ngọc vẫn giữ được chút bình tĩnh thường lệ, nàng đẩy nhẹ nồi nước xông vào gầm giường. Ngay lúc đó, một biến cố “trầm trọng” ngoài sức tưởng tượng của Ngọc tự nhiên xảy ra. Thầy Phú Sĩ nhưmột con thú xồng chuồng, thầy đứng dậy tung mền tróc qua ngoài. Người thầy trần truồng, da thit trắng bóc, những sợi lông măng nơi tay, nơi chân thầy dựng đứng lên, miệng thầy lảm nhảm m(ìý câu thần chu. Một thứ ngôn ngữ rất lạ kỳ. Ngọc chỉ nghe loáng thoáng có tên nàng trong đổ. Trước cảnh người đàn ông lộ liễu quá đáng như vậy, khiến lòng náo nức của Ngọc cũng bị chìm xuống. Nàng la trong cơn hốt hoảng:
– Thầy, thày, thầy sao vậy?
Thầy không nói một lời, đứng yên nhìn Ngọc trừng trừng. Một phút trôi qua. Ngọc đã muốn tung người chạy ra khỏi phòng. Đời nàng từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ gặp cảnh nan giải trắng trợn như vậy. Bỗng thấy thầy khóc hu hu, thầy ngước mặt lên trời than:
– Em ơi, anh có tội với em lắm, mấy trăm nãm rồi em đi đâu, anh tìm em khắp cùng địa cầu. Em nỡ đành bỏ, anh sao em.

Đến đây Ngọc đứng sững như trời trồng, lời ta thán của thấy nghe áo não lạ lùng. “Mà thầy nói với ai vậy, chắc người đàn bà này với thầy đã có một thời mật thiết gối chăn”. Thay vì bỏ chạy ra ngoài, Ngọc đứng lại, nàng ngắm nghía thầy như ngắm nghía một pho tượng sống có linh hồn. Trên má thầy đã đẫm ướt vài giọt lệ. Khuôn mặt trong sáng đẹp trai tươi tỉnh của thầy như bị một màn sương phủ xuống, ủ rủ não nề. Thầy nói tiếp:
– Ngày xưa anh đã phụ em, anh đã làm khổ cả một đời em, em còn nhớ không. Anh đã đam mê bè bạn, đã đam mê vui thú, anh quên người vợ hìên suốt đời tận tụy hy sinh cho anh. Những nốt ruồi bất hạnh nơi phần thầm kín của em đã báo hiệu đìêu đó, anh cũng biết vậy. Sao anh lại không cùng em đi trọn đường tình, những vết sẹo nơi đâu gối em, anh đã nhìêu rân nắn nót si mê, không biết những dấu vết ấy có còn nơi em không?

Nghe đến đâu, Ngọc sững sờ. Nàng nhìn lại mình, rồi lẩm bẩm: “Không lẽ thầy nói mình, mình cũng có nốt ruồi nơi thầm kín, mình cũng những vết sẹo nơi đầu gối. Ủa mà sao thầy rành quá vậy.” Nàng nhìn thầy như đò hỏi, đôi mất nàng không còn hoảng hốt mà đã đổi thành dịu dàng thân thiết. Thầy Phú Sĩbiết được mình đã đánh trúng ruột gan người đối diện. Thầy đổi chiêu thức du kích thành trận địa chiến.
– Ngọc, Ngọc em. Người vợ thân yêu của đời anh. Năm trăm năm trước chúng mình có một tổ ấm ờ rất xa nơi này. Ôi cái kiếp đời ngày xưa trái ngang thay lại cho anh gặp lại em nơi này “Rõ ràng thầy đang bị ông nhập bà hành rồi”. Ngọc nhận định một cách tổng quát như thế. Ngọc nhớ lại khả năng độc đáo của thầy về vấn đề tìên kiếp và như vậy thầy đang soi lại tìên kiếp của Ngọc đây. Nhưng Ngọc vẫn thắc mắc. Tại sao ông bà nhập thầy lại nhập vào lúc thầy trần truồng như vậy.

Thầy Phú Sĩ thuộc loại đàn ông nhà nghề. Bất cứ động tĩnh gì của Ngọc đều được thầy nghiên cứu và thấy biết rất rõ người đàn bà ấy, sau những lời trăng gió của thầy hồỉ tưởng lại đang cộng trừ những dấu vết riêng tư trong người nàng. Thầy để yên cho Ngọc thăm đòn. Thầy đang dùng bí thuật “đồng cốt” đưa Ngọc vào một nìêm hân hoan. Ngón võ “tìên kiếp” của thầy đã được xử dụng cao siêu hơn, bài bản thánh thót hơn. Riết rồi, đối với thầy là một thú chơi đầy kích thích.

Trong khi Ngọc cúi xuống nhìn đầu gối tìm những vết sẹo thầy Phú Sĩ tấn công thêm:
– Em cứ nghĩ lại em, mà chắc em không thể nào nhớ được. Bởi thời gian đã qua lâu lắm rồi. Ngày đó anh đâu được như bây giờ, nho phong tao nhã. Anh là một võ sĩ chuyên đi đánh thuê, người anh gân cốt cục mịch, đường ái ân bị hạn chế. Và em lúc đó, buồn biết bao nhiêu, em có chồng mà lại cô đơn chăn gối. Anh thì mải mê bè bạn, bạc tiền, chỉ có đánh đấm, tay chân anh hạ dễ dàng địch thủ, nhưng với em, anh cổ cho được gì đâu. Anh có tội với em lắm Ngọc ơi, anh có tội với em lắm Ngọc ơi!

Thầy rên rỉ ảo não những lời thú tội, nghe phiêu bồng như âm thanh từ khoảng trời nào vọng lại.

Tới đây Ngọc đứng chết trân người. “Rõ ràng thầy đang nói tới mình, nói tới cái kiếp trước chồng vợ của mình.” Thầy bi ông nhập bà hành đã đành. Ngọc cũng bị lôi cuốn theo luôn. Nàng không còn đủ sức trốn chạy nữa. Nàng đứng sững nghe thầy kể lể mà lòng dạ bồi hồi. Nàng liên tưởng tới cái kiếp trước của mình. Nàng không thể hình dung sựxấu xí cục mịch của thầy Phú Sĩ theo thầy nói. Nàng chỉ tưởng tượng thầy cũng trắng trẻ đẹp trai, môi mỏng mắt láo liên như bây giờ. Còn nàng thì phải đẹp hơn kiếp này, đẹp lắm. Bới vậy thầy mới có tội để cho mình phòng không gối chiếc. Ông trời thật oan nghiệt khiến cho thầy và mình gặp nhau trong , hoàn cảnh nhưvầy. Một đàng thì trần truồng như nhộng, một đàng thì nhột nhạt khó chịu. Đi cũng khổ mà ở cũng khó.

Trong lúc Ngọc đắn đo suy tính. Tự nhiên nàng nghe cái rầm. Nhìn lại thầy Phú Sĩ đang té ngửa xuống thảm, lạ thay hai tay thầy quơ trúng cái mền. Thầy đắp lên người. Nước mắt thầy chảy ròng ròng, thầy ngáp mấy hơi. Tay thầy đã biết đưa lên che miệng, dấu mấy cái lợi răng màu hồng. Thầy vật vả người, rùng mình lia lịa. Hoàn hồn. Ngọc biết ngay là thầy đã tỉnh. Hồn phách nhập thầy lúc nãy chạy đi đâu mất. Ngọc chùng xuống trước hoàn cảnh này. Thầy nhắm mắt, thở hắt hơi nhìêu đợt, xong nằm yên.

Lúc này đối với Ngọc mới thiệt là khó xử, nàng muốn tới giúp đỡ thầy tỉnh trí lại. Nhưng rồi lại ngại ngùng chỉ sợ thầy lên cơn nữa, trần truồng ra thì “trật bài chìa” quá.
– Cho thầy xin miếng nước Ngọc ơi, thầy mệt lắm.

Ngọc phóng vội về phía nhà bếp, lấy một ly nước lạnh mang lên cho thầy.
Nhờ có ly nước làm bạn. Ngọc dạn dĩ hơn, Ngọc quỳ hai gối xuống cạnh thầy:
– Nước nè thầy, uống đi.
Thầy Phú Sĩ từ từngồi dậy, hai tay run run đỡ ly nước nơi Ngọc, ực một hơi sảng khoái.
Sắc diện thầy hồng hào trở lại, thầy nhoẻn miệng cười kiểu một người thẹn thùng sau cơn mê.
– Ủa sao thầy lại nằm đây hở Ngọc?
Thầy trố mắt nhìn nhìn phía cơ thể, nơi có chiếc mền phủ che, Ngọc không biết trả lời thế nào nàng nhẹ giọng:
– Thầy lên giường nghỉ đi, mệt lắm rồi đó thầy.
Thầy đưa hai tay lên trời làm cử động thể dục:
– Thầy vẫn khỏe mà Ngọc.
Lối ngu ngơ của thầy khiến nàng muốn nói “toạc móng heo” chuyện thầy “đi thiếp” hồi nãy, nhưng nghĩ rằng vô ích. “Thầy có nhớ gì đâu, hồi nãy là hồn chồng cũ của nàng kiếp trước nhập vào, còn bâygiờ thầy Phú Sĩ người chủ nhà tài sắc vẹn toàn.” Ngọc nhấc khéo:
– Thầy mệt lắm rồi đó, bây giờ thầy cần phải xông thuốc nữa không?
Thầy Phú Sĩ trố mắt:
– Ủa? Chớ bộ thầy chưa xông à?
– Chưa thầy. Ngọc trả lời cụt ngủn, cốtình cho thầy đừng hỏi gì nữa. Nàng chỉ sợ lời qua tiếng lại, nín không nổi, nhè kể chuyện thầy trần truồng, bị “ông nhập bà hành”, mắc cỡ tội nghiệp thầy. Thầy đưa mắt dáo dác tìm nồi thuốc xông hiện đang nằm lạnh ngắt phía dưới giường:
– Thôi, thầy thấy không cần xông nữa.
Ngọc khom mình, dùng tay kéo nồi thuốc xông ra định mang đi.
– Để đó cho thầy?
Giọng thầy hùng hồn mạnh bạo một cách kỳ lạ.
images1181036_121
Ngọc giật mình lùi tay lại. Chiếc cùi chỏ quơ trúng ngay phần bắp vế thầy. Nàng thấy ê ẩm nơi lớp da mỏng. Lợi dụng tình trạng đó thầy dùng bàn tay bói toán của thầy, xoa nhẹ nhẹ vào cùi chỏ Ngọc. Lạ lùng thay, lúc đó Ngọc vẫn để yên cùi chỏ nàng trong nắm tay thầy, tâm hồn khoái cảm tê mê kỳ lạ. Thấy Ngọc không phản đối, thầy tiếp tục xoa nắn cánh tay nõn nà của Ngọc. Mấy ngón tay của thầy đều hòa êm ái một cách tuyệt diệu trên da thịt người thiếu phụ khát tình.

Thỉnh thoảng thầy nhịp nhịp mấy đầu ngón tay, lướt nhẹ trên da thịt Ngọc. Ngọc không còn tự chủ được nữa, nàng ngã bật vào lòng thầy, nhắm mắt mơ màng. Miệng nàng khẽ mấp máy, môi Ngọc tưng tức cảm giác khó chịu, nàng dùng lưỡi quẹt dài theo hai vòng môi. Đầu lưỡi mọng đỏ của Ngọc đi đến đâu, thấm ướt môi nàng nơi đó như cảnh con chó tự liếm vào phần da non nơi cổ. Trong khi Ngọc đang thích thú với vành môi khô thắm ướt của mình, thầy Phú Sĩ cho phép bàn tay thầy đi sâu hơn vào sát nách Ngọc.

Rõ ràng thày Phú Sĩ ngoài khoa bói toán, thầy còn giỏi về các huyệt đạo. Trong cơ thể người phụ nữ, theo châm cứu học có cửu huyệt khoái cảm, chín huyệt gây kích thích cho người nữ khi bi va chạm tới. Lúc nãy không phải vô tình mà thầy Phú Sĩ xoa nơi cùi chỏ Ngọc. Thầy có dụng ý hẳn hòi, ở đây có huyệt “Đài La”. Khi chạm vào người phụ nữ giật mình, sau đó gây nên cảm giác lâng lâng. Bình thường âm với âm chạm nhau, huyệt này sẽ tạo nên sự khó chịu, nhột nhạt vô duyên, nhưng âm dương chạm nhau sẽ gây một thích thú phấn khởi lạ lùng. Thầy Phú Sĩ thuộc típ người thông minh, biết áp dụng bài học đúng mức, đúng thời. Đìêu này đã khiến Ngọc, dù đã là thiếu phụ, nhưng xuân tình bỗng nổi dậy một cách vô trật tự.

Trong khi Ngọc mê mẩn thả hồn về vườn thượng uyển ái ân, thầy Phú Sĩ mò mẫm lên tới huyệt thứ hai, đó là cái vòng cung chữ V nơi nách Ngọc, gọi là huyệt “Ly Cổ”. Bình thường nếu hai người cùng phái chạm nhau chỗ này, đối tượng sẽ cười lên hăng hăc, nhưng ở đây âm dương hòa hợp, khiến cho Ngọc không cảm thấy một chút nhột nhạt nào, mà trái lại êm ả như mặt nước hồ thu gợn sóng lăng tăng. Đường dây tình ái của người nữ cũng như người nam, thường dính hên với trung khu mắt. Mẩt Ngọc lúc bấy giờ đờ đẫn, nàng nhắm khẽ đôi mi lại, không còn tự chủ được. Biết vậy thầy Phú Sĩ thấy dịp may đã tới, thầy bèn rút tay ra khỏi nách Ngọc, dùng ngón trỏ xoa nhẹ như hơi sương, phả vào đôi mi mắt. Bàn tay thầy như chiếc đũa thần quấn bông gòn, thầy chạy nhẹ nhàng trên huyệt “Bích Giang”. Ông trời nhìêu khi cũng hơi bất công. Đôi mắt rất hệ trọng của con người, vậy mà ông lại sinh ra đôi mi quá mỏng da non để nhờ che chở. Ông còn tạo ra nơi đó một lớp gân li ti, khiến khi người khác phải đưa điện lạ vào, thì nơi đó bừng dậy một sức sống mãnh liệt. Tội nghiệp người thiếu phụ Ngọc đã lâu ngày tránh né chuyện gối chăn, nay gặp thầy Phú Sĩ, thầy đưa ra những đòn trực xạ, đánh thẳng vào những chỗ yếu dễ gây giông bão nhất trong lòng người phụ nữ.

Trong phòng bây giờ im lặng hoàn toàn, nếu không có tiếng tích tắc của cái đồng hồ treo trên tường. Vật vô tri này gõ nhịp đều, tạo thành âm thanh êm tai, làm đồng lõa cho thầy Phú Sĩ trổ ngón nghề cửu quái chưởng. Ngọc giật mình mấy lần, khi ngón tay trỏ của thầy rà qua rà lại trên mi mắt nàng. Mắt với miệng của Ngọc như một chiếc kềm cử động ăn khớp. Khi mà người ta nhắm mắt thì miệng lại mở ra, giống như gọng kềm khi bóp lại thì miệng kềm bật lên. Đôi môi Ngọc lúc đó chói chang lửa tình, đỏ bóng màu khêu gợi. Khi thầy Phú Sĩ đưa mặt sát mòi Ngọc địllh dở trò “phóng dê bừâ bãi”, Ngọc chợt ngồi dậy. Không biết là vì nàng mỏi lưng hay bởi một phản xạ tự nhlên của người sắp lâm trận, thầy Phú Sĩ hết hồn, đưa tay lên ngực Ngọc, nói phều phào “Anh yêu em, anh yêu em”. Giọng thây không còn đều nhịp như lúc thầy hát hỏng mà chất chứa một chút rỉ sét thèm khát nơi đó. Ngọc nằm yên trở lại, nàng cong hai cẳng lên theo thế thủ. Bản năng tự vệ nơi ngươi nứ trở về. Nhưng kiểu cong cẳng của Ngọc không có vẻ gì kịch liệt cho lắm. Bằng chứng là mấy ngón chân nàng ngo ngoe một cách hỗn xược. Thầy Phú Sĩ thì bình tĩnh hơn. Mặc dù tay thầy đang táy máy nhưng mắt thầy vẫn theo dõi bàn chân Ngọc. Thầy nhìn cử động của mấv ngón chân người nữ để đo lường hiệu năng “châm cứu” của mình.

Mấy lần Ngọc định lên tiếng khi nàng thấv gần thấm đòn, nhưng cổ họng nàng tự dưng khô lại. Mấy đường gân cổ nồi phập phồng một cách lạ lùng. Thầy Phú Sĩ vẫn rân mò nghiên cứu các huyệt khoái cảm. Thầy đưa tay xuống đầu gối Ngọc, nắn nắn mép da non nơi này, nơi vùng chữ V nằm bên hông đầu gối. Cẳng Ngọc bật ra, bật vô như chiêc lò xo. Thấy vậy, thầy rà nhanh hơn, hai bàn tay thầy xòe rộng ra như hai cái bay đang rét tường. Chiếc tường linh động nơi Ngọc vả mồ hôi, kiểu nước trộn hồ. Tiếng ngực thầy Phú Sĩ lúc đó nhảy không còn đều nữa. Có lẽ thầy vận dụng trí não quá độ, máu trong cơ thể dồn lên óc khiến cho mấy tế bào nơi tay thầy như ngoắc ngoải.

Phía bên ngoài, gió tự nhiên nổi mạnịl, mấy chiếc lá khô rụng, bay đập vào cánh cửa sồ nghe lộp độp. Cơn mưa trái mùa ở đâu lất phất kéo tới. Ngọc rùng mình. Không phải do cái lạnh của gió lọt vào; mà bởi mấy đường gân xương sống của nàng hình như bi một con thằn lằn đang liếm Vào đó. Nàng đưa tay xô thầy ra lấy lệ. Có tiếng thầy nói “Đâu có sao em, đâu có sao em”. Ngọc bĩu môi. Cái mỏ son sắt của nàng chu lại thập thò. Hình ảnh này khiến mắt thầy Phú Sĩ nổi gân đỏ. Con người của thầy bình thường nhìn rất xa, nay tập trung vào đối vật gần, cơ hồ như lé hẳn một bên.

Cây cỏ bên ngoài bị cơn mưa trái mùa phủ xuống, ướt nưa chừng xuân, có vài cọng cỏ khô cong queo ngày trước, nay bị thấm vào, bật ra, giống như một đóa hoa nở cánh, đón hơi sương vào những sớm mai khi mặt trời vừa ló dạng.

Nhà thầy Phú Sĩ có nuôi một cặp mèo. Lạ lùng thay, bình thường chúng gây gỗ nhau li chi. Bữa nay hai con lại thuận thảo, chúng mang nhau tới sát cạnh cửa số âu yếm. Khác với cặp nam nữ bên trong. Con mèo cái ngoài này kêu ngao ngao, nó đưa chân quơ quơ chạm vào râu con mèo đực. Chàng đực nhà ta nhắm nghìên đôi mắt phiêu lưu vào cõi trăng ngàn. Có chứng kiến cảnh này, người ta mới thấy, về phía loài vật, con cái thường chủ động các cuộc ái ân. Anh mèo đực thường ngày oai phong lẫm liệt bấy nhiêu, trước cảnh này, cụp râu xuống, thở khò khè. Chi mèo cái dùng hai chân đẩy mạnh anh mèo đực bật ngửa ra. Năm lần bẩy lượt, chàng mèo đực ngồi dậy nhưng không dám chống đối mạnh mẽ, chàng ta đùng lưỡi liếm vào đường lông tơ thon thon nơi đuôi con mèo cái. Chị này kêu nhỏ nhẹ trở lại, đuôi cong vểnh lên như tàu lá chuối bi nắng cháy uốn mình chờ đợi.

Tội nghiệp thằng nhỏ con của Ngọc, Tuấn thức dậy từ lâu Không thấy mẹ, nó đi ra sau bếp, quần một vòng sân, xong trở vào đến trước cửa phòng thầy Phú ~Sĩ~ Nó đứng tần ngần, định xô cửa vào tìm Ngọc, nhưng không dám. Phía trong có tiếng động lạp xạp lọt qua khe cửa ra ngoài. Tuấn biết có người trong đó. Đìêu này làm Tuấn ái ngại hơn. Phải chi biết chác có Ngọc trong ấy, nó dám xô cửa đại vào. Đàng này nó nghĩ là tháy Phú Sĩ đang làm việc nên cứ đứng phân vân. Ngoái đầu về phòng, Tuấn nhìn thấy đôi dép của Ngọc còn để đó, như vậy là Ngọc không có đi ra ngoài. Tuấn liếc vào, thấy có bóng hai người vật nhau. Nó lạ tùng nhìn kỹ hơn. Cảnh tình không có vẻ gì gay cấn cho lắm: có khi tay này nắm lấy tay kia, đầu này húc vào đầu kia, bốn cái chân giao đấu nhịp nhàng. Tuấn liên tưởng họ đang nhồi banh, không có vẻ gì táo bạo cả. Thỉnh thoảng có tiếng vọng nhỏ văng ra “bặt bặt”. Tiếng kêu của một trái banh xì hơi bi đè xuống thảm dầy.
nnol9ri0ataeahe72ckv
Tuấn nhướng mắt, cốvận dụng nhãn lực nhưng vẫn mù mờ: “ông thầy đang vật lộn với ai vậy kìa không lẽ là mẹ mình”. Tuấn đinh ninh như vậy. Nó nằm mẹp xuống mép cửa, phía dưới thấp gần chạm thảm, hy vọng quan sát kỹ hơn. Quanh tường bây giờ là một cái lằn dài mỏng. Tuấn chỉ thấy được mờ mờ mct cái đùi trắng pha trộn vào một cái đùi khác, nhúc nhlch liên hồi, thỉnh thoảng đạp lẫn nhau. Lạ lùng thiệt, Tuấn không nghe một tiếng nói nào. Cố gắng lắm mới nghe được tiếng thở khì khì khi bổng khi trầm. Tuấn cung tay lên đinh gõ cửa can thiệp, nhưng nhớ tới lời mẹ dặn: “Đừng bao giờ tự nhiên quấy rầy thầy, thầy là chủ nhà, giúp đỡ mẹ con mình nơi ăn chốn ở, lỡ thầy giận thầy không cho tá túc thì khổ lắm.” Tuấn lại thôi và xòe nấm tay ra. Cuối cùng nó nghĩ ra kế, bắt chước người lớn, nó ho ho mấy tiếng. Hai bóng đen trong buồng đang bấu vào nhau, bị tiếng ho phá đám của Tuấn, bật văng ra rời rạc. Tuấn thấy một bàn tay quơ quơ lên, kéo chiếc mền phủ kín hai người.

Thằng nhỏ càng quái lạ hơn, ho một tràng dài. Bên trong vẫn không có ai lên tiếng. Sự im lặng khiến thàng nhỏ hơi ngán. Kinh nghiệm tuổi thơ của Tuấn cho nó biết, khi người lớn giận lên, họ không nói gì mà gương mặt hầm hầm thì nguy hiểm lắm? Tuấn âm thầm lùi lùi trở về phòng. Nó đứng lại trước cửa phòng, nhìn đôi dép Ngọc bùi ngùi. Không biết suy nghĩ sao, hoặc bởi một bực tức, nó cầm đôi dép đập mạnhvào tường kêu bạch bạch, xong nó ném mạnh vào một.góc phòng. Xui cho Tuấn, đôi dép văng trúng cái đa nhôm đựng trái cây, gây ra tiếng động lẻng kẻng…

Trong phòng, thầy Phú Sĩ đã “tỉnh” lại, chỉ có Ngọc thì hơi phờ phạc sau trận “cãi cọ” miễn cưỡng khá gay cấn với đối thủ. Tiếng lẻng kẻng vang động phía bên ngoài thật không đúng lúc, làm cuộcvui lờ dở nửa chừng, giống như kiểu trời mưa rào gặp cơn nắng quái chụp xuống. Học trò đang làm bài thi chuẩn bị kết thúc, trong khi đó lại nghe trống tan giô đánh lên, vừa bực bội vừa ấm ức.

Chiến trường được thu dọn một cách uể oải, thầy Phú Sĩ đưa tay vuết lại mớ tổc vô trật tự bù xù trên đầu. Hai bàn tay thầy gãi gãi khó chịu.

Chẳng bằng, cách đó vài phút, Ngọc đã đùng bàn tay thon mềm của nàng bấu ốâu thầy, không biết có bao nhiêu sợi tóc rụng nhưng thầy vẫn thấy êm ả, tưng tưng, lúc đó thầy có cảm giác như có ai lấy sợi thun non búng khẽ vào hai đường gân thái dương ấm áp một cách lạ lùng. Ngọc ngồi dựa lưng vào tường, mắt đăm chiêu nhìn sâu vào khoảng đen trước mặt. Chiếc thuyền nan đời thiếu phụ lại thêm một lân sóng vỗ. Con sóng kỳ khôi vừa nhu vừa cương đập trúng vào mạn thuyền nàng, nơi những khe hở đã rạn nứt từ ]âu. Ngọc nhớ lại, nàng đã cố gắng hết lòng chèo chống nhưng vẫn phải xiêu vẹo. Nước thấm vào khoang thuyền tỏa rộng mênh mang, lúc đầu Ngọc cảm thấy trôi bồng bềnh, nửa khô nửa cạn. Thật khác xa với cái thuở xuân thì, nàng giỡn bọt nước, chỉ thích được vỡ tan, nhưng rồi đâu cũng vào đấy, hết bọt này tới bọt khác, mong manh nhưng tròn trịa tạo thành. Tiếc bong bóng bao nhiêu, lại muốn đập vỡ bấy nhiêu. Tâm trạng nàng mâu thuẫn bởi những kích thích nửa bến nửa bờ. Bây giờ, tờ giàý thiếu phụ Ngọc đã rách, đang thời kỳ dán lại chờ đợi những giòng chữ mới viết lên, vàng son rực rỡ, không ngờ thầy Phú Sĩ đã dùng con dao bén nhạy đâm rách trở lại đúng ngay đấu vết chờ lành. Như vết xẹo đang kéo da non, ngứa ngáy bị gây tổn thương bật rật.

Ngọc thở hất ra một hơi ngắn, Thầy Phú Sĩ đã đo lường được trọng lượng của hơi thớ này, thầy cười vả lả:
“Anh sẽ lo liệu cho em”. Tiếng anh thầy xưng ngọt sớt, chẳng bù lại tiếng “thầy” xa cách lúc trước đó một giờ.
Trong bóng tối lờ mờ, hàm rãng thầy nổi trắng lên qua nụ cười duyên, Ngọc muốn buông lời thống trách nhưng lại thôi. Trống treo ai dám đánh thùng, bđu không ai dám dởmùngchun vô’? Trong hoàn cảnh này, trái ngược lại: Chính Ngọc đã dởmùng thầy. Thầy là một con người, ai thấy muỗi mà không dang tay đập. Đập mạnh hay đập khẽ cũng phun máu, máu dính vào tay là coi như ăn tiền. Ngọc chỉ hậm hực có một đìêu là thầy đập khẽ quá. Thầy thường dùng ngón tay trỏ búng vào cánh muỗi khiến muỗi phải tránh né, bất thần thầy nhết Ngọc vào lòng bàn tay, khiến nàng ngộp thở, sau đó thầy mới ra chiêu.

Thằng con Ngọc là thàng phá đám. Bình thường nó ngủ dậy rất trưa, bữa nay mấc chứng gì nó thức sớm hơn, khiến cuộc chiến tàn lúc chưa phân thắng bại. Đây chỉ mới là theo ý nghĩ của Ngọc thôi, chớ đối với thầy Phú Sĩ thì coi như xong rồi. Bài luận văn hay dở không cần biết, chỉ khó là lúc nhập đề, lung khởi hay trực khởi không quan trọng, miễn thầy mớ được ý là tốt rồi. Cá đã vào nôm như cá mắc cạn, đánh vẩy lúc nào không được.

Không thấy Ngọc nói tiếng nào, thầy Phú Sĩ cũng ngồi yên, xếp bàng hai chân chéo lại tỉnh dưỡng. “Thiệt không uồng công nôm cá, con cá trạch mình dây trắng bóc, hớ hớ da non, lúc đầu trật vuột nắm được đầu chiếc đuôi cong cong giãy giụa, càng giãy càng gây cảm giác mạnh. Ôi cuộc đời tì liệt nhìêu ý nghĩa.”
Đời thầy nôm cũng khá nhiều cà, đủ loại cá. Nhưng với con cá trạch Ngọc quả là kỳ bí, ở nàng có những ngượng ngùng e âp rất con người. Cũng ở nàng có nìlững chống đối chừng mực khít khao như đôỉ đũa so le lúc cao lúc thấp, vậy mà miếng ăn nào cũng gắp trúng. Hay là ở chỗ đó. Thầy thay đổi định kiến đã có nơi thầy từ lâu về những người đàn bà một lần lửa.

Ngọc không giống người đàn bà nào, cũng như không giống bất cứ chiếc ghe nào thầy đã chèo qua. Chiếc dầm bơi của thầy hình như có lúc chạm phải sình non, lắc lư đúng cách, lúc lún sâu, lúc hời hợt. Âm thanh của tiếng chèo thánh thỏt, bổng trầm. Nghĩ đến đây thầy sướng một cách vô tình, thầy quên có Ngọc đang đứng đó, thầy cất giọng hát nhẹ: “Nắng chia nửa bãi chiều rồi, vườn hoang trinh nữ khép đôi lá sầu, giọt buồn con nhện giăng mau, em ơi nhắm … anh cào gang chân”. Tự nhiên thầy đổi lời ca ở câu chót, khiến Ngọc tức cười đổi lời ca ở câu chót, khiến Ngọc tức cười. Nàng đưa tay bụm miệng lại, sợ âm thanh văng ra khỏi phòng, thằng Tuấn con nàng nghe được kỳ quá.

Còn tiếp …