Nếu em không còn trinh trắng?


Sao anh không biết được rằng, anh là mối tình đầu của tôi, là người tôi yêu thương nhất…

“Nếu em không còn trinh trắng, anh có còn yêu em nữa không?”. Tôi chỉ muốn thử anh để xem anh có yêu thương tôi thật lòng hay không thôi! Nhưng tôi thực sự thất vọng và đau đớn khi anh nói rằng, tôi là một cô gái dơ bẩn, một con người đáng khinh bỉ…

Tôi – một cô gái vừa tròn 24 tuổi, một cái tuổi đang yêu, vô tư và trong sáng. Tuy tôi không xinh đẹp nổi bật nhưng vì sự ăn nói có duyên và biết cách đối nhân xử thế nên tôi được rất nhiều người yêu quý. Bên cạnh tôi, lúc nào cũng có vệ tinh theo đuổi… có những anh chàng con nhà đại gia, quyền cao chức trọng, có những anh chàng lãng mạn, si tình, suốt ngày xin được đón đưa, đưa đón… Nhưng một cô gái quê như tôi vừa rời xa vòng tay của gia đình để bắt đầu va chạm với cuộc sống, với xã hội bon chen và đầy rẫy những cạm bẫy… khiến tôi rất sợ mỗi khi đối diện với một điều gì đó, nhất là trong chuyện tình yêu nam nữ.

Những ám ảnh của một đứa trẻ không được yêu thương từ nhỏ nên những ai nói với tôi những lời ngọt ngào, hoa mỹ, tôi đều rất sợ. Tôi tự khép kín lòng mình, khép kín với những mối quan hệ phức tạp mà ngày ngày tôi vẫn đang phải đối diện với nó… Tôi không tin có một người nào đó dành tình cảm đặc biệt cho tôi, kể cả những người thân của tôi cũng vậy… chưa một lần tôi đủ niềm tin để đón nhận tình cảm yêu thương của một ai đó dành cho mình!

Vậy mà khi gặp anh, tôi đã yêu anh! Anh không dành cho tôi những lời ong bướm, hoa mỹ như những chàng trai khác… mà tôi yêu anh bởi sự chân thành mà anh dành cho tôi trong suốt thời gian theo đuổi. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp gỡ anh, tôi không nghĩ mình sẽ dành tình cảm cho anh, cũng không nghĩ rằng mình sẽ yêu anh nhiều như thế… Tôi ghẻ lạnh và lạnh lùng mỗi khi đối mặt với anh, tôi từ chối những tình cảm yêu thương mà anh dành cho tôi, tôi hờ hững với sự quan tâm và muốn được gần gũi của anh… Vậy mà, tôi cũng chẳng hiểu, tự bao giờ, mình lại yêu anh nhiều đến thế?

Nhưng cũng vì yêu anh mà tôi đã để xảy ra một sai lầm không đáng có. Tôi không tin anh lại khác các chàng trai khác, tôi không dám tin rằng anh chỉ dành tình cảm cho mỗi mình tôi, cũng không dám tin anh muốn cùng tôi đi đến hết cuộc đời này… và tôi đã thử hỏi anh “Nếu em không còn trong trắng nữa thì anh có yêu em không?”. Tôi chỉ muốn thử anh như thử những người đàn ông khác… nhưng không ngờ anh lại thất vọng về câu nói đùa của tôi và từ đó, anh không còn tin tưởng tôi nữa!

Cũng từ đó, anh lạnh nhạt dần và rời xa tôi… Dù tôi đã cố gắng giải thích cho anh hiểu rằng, đấy chỉ là lời nói đùa, chứ sự thật thì không phải như vậy! Nhưng dù tôi có giải thích, có xin lỗi vì đã khiến anh thất vọng như vậy nhưng anh vẫn không tha thứ… Anh bảo tôi là người con gái dơ bẩn, không phải là người con gái trong sáng, ngây thơ như sự lầm tưởng của anh ngay lúc đầu…

Sao anh không hiểu, trước khi yêu anh, tôi vẫn là một người con gái trong sáng và thánh thiện biết bao nhiêu!


Tôi đau đớn và tuyệt vọng quá! Tôi phải làm sao để cho anh hiểu đây? 24 tuổi, anh là mối tình đầu của tôi, là người đầu tiên tôi mở lòng để đón nhận những tình cảm yêu thương của anh, là người tôi tin yêu và nguyện sẽ đi cùng anh hết con đường này… Vậy mà, chỉ vì một câu nói đùa để thử lòng anh, không ngờ anh lại khinh bỉ và nghĩ tôi là người con gái rẻ rúm đến như vậy?

Tôi biết làm sao để giải thích cho anh về sự thật ấy đây? Chẳng nhẽ, trong mắt anh, tôi là người con gái dơ bẩn và đáng khinh bỉ như thế sao? Chẳng nhẽ… khi tôi thử anh về chuyện “trinh trắng” của mình là sai ư? Tại sao anh lại không hiểu tôi chứ? Sao anh không biết được rằng, anh là mối tình đầu của tôi, là người tôi yêu thương nhất… Sao anh không hiểu, trước khi yêu anh, tôi vẫn là một người con gái trong sáng và thánh thiện biết bao nhiêu!

Giờ đây, tôi vẫn muốn giải thích với anh một điều rằng, “Sau một tình yêu không trọn vẹn với anh, em vẫn còn là một người con gái trong sáng. Em chưa bao giờ dễ dãi trước một người con trai nào, chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép với một ai, chưa khi nào dâng hiến sự trong trắng của mình cho người đàn ông em không yêu…”. Đáng lẽ ra, anh phải hiểu điều ấy hơn ai hết chứ? Vậy mà… tại sao anh lại trở mặt với em một cách nhanh chóng như vậy? Sao lại khinh bỉ và nghĩ em xấu xa như thế?

Tôi biết làm thế nào để anh hiểu được sự thật ấy đây? Thực sự, tôi còn yêu thương anh nhiều lắm… và tôi không muốn mình phải mất anh vì sự hiểu lầm không đáng có này!

(Theo 24)

9 thoughts on “Nếu em không còn trinh trắng?

  1. neu dung nhu loi em ke thi theo anh em cung nen quen anh ta di24 tuoi ko con nho dau ma mu quang voi nhung tinh yeu nhu vay.ko mot ai dc dem su trong trang cua nguoi minh yeu de danh gia suc manh cua tinh yeu ca.no tink

  2. Đừng suy nghĩ nữa em; anh cũng là đàn ông và anh cũng thuộc mẫu người ích kỷ. Anh phần nào đoán được người đàn ông kia suy nghĩ gì. Anh ta không phải là kẻ lừa dối nhưng anh ta chưa phải là người chân thành, tấm chân tình đó không như em kì vọng đâu. Anh cũng có được những người phụ nữ tốt nhưng bản thân anh chưa bao giờ tốt được như “họ đã tốt với anh”. Anh biết nhưng chưa bao giờ sửa được vì đó đã là 1 phần bản tính.

    Anh mong em và bạn trai sẽ sớm tìm ra được lối thoát; rất khó để có được 1 tấm chân tình – mong bạn trai của em hiểu được điều đó.

    Chúc em vui khoẻ và sống hạnh phúc.

  3. Nguoi dan og nhu w la ng sog khep kin. Ho qtrog su trih trag va dac biet la loi noi va snghi cua ban. Co le ho hieu loi gthich cua ban nhu ho cthay bi ton thuog j ban da k tin tuog ho. Hay im lag va kien nhan cho doi! Dug bat ho fai cnhan ngay, hay de cho ho co time snghi

  4. mình nghỉ dù bạn còn yêu anh ấy thì cũng nên chia tay đi là vừa. Vì thực sự anh ấy không phải hiểu lầm như bạn nghĩ đâu, mà là anh ấy quan trọng chuyện bạn “trinh trắng” đó.
    ” Tôi chỉ muốn thử anh như thử những người đàn ông khác… nhưng không ngờ anh lại thất vọng về câu nói đùa của tôi và từ đó, anh không còn tin tưởng tôi nữa!

    Cũng từ đó, anh lạnh nhạt dần và rời xa tôi… Dù tôi đã cố gắng giải thích cho anh hiểu rằng, đấy chỉ là lời nói đùa, chứ sự thật thì không phải như vậy! Nhưng dù tôi có giải thích, có xin lỗi vì đã khiến anh thất vọng như vậy nhưng anh vẫn không tha thứ… anh bảo tôi là người con gái dơ bẩn, không phải là người con gái trong sáng, ngây thơ như sự lầm tưởng của anh ngay lúc đầu… ”
    Người yêu mình mà anh ấy lại thốt ra câu xúc phạm mình là ” dơ bẩn” thì nên chia tay đi. Đừng dại dột chứng minh sự trong trắng của mình với anh ta kẻo có ngày bạn nhận thêm sự phũ phàng nữa đó.
    Hãy bắt đầu lại, bạn cũng đau phải tệ gì đâu mà sợ, hãy nên tốt với những ai biết ” trân trọng” mình nha bạn.

Đã đóng bình luận.