“Vốn tự có” chỉ rẻ đến thế sao?


Hình minh họa!


B.B thậm chí chỉ bán thân với giá 2 triệu thôi. Sao mà rẻ mạt thế hả em?

Hai ngày hôm nay, sau khi đọc hai bài tâm sự trên chuyên mục quen thuộc này, lòng tôi cứ thấy chênh vênh, một chút mệt mỏi, một chút buồn và chán. Nói chỉ một chút là vì ngẫm cho cùng đó cũng không phải là chuyện của tôi, của người thân tôi, chẳng liên quan gì mật thiết tới tôi. Nghĩ chuyện xã hội nhiều quá thì lòng sẽ không khi nào thoải mái được. Biết thế nhưng tôi vẫn không sao gạt được cảm xúc ra khỏi đầu…

Trước đây, tôi cứ nghĩ rằng những cô gái bán thân nuôi miệng thì chỉ có thể là một trong 3 kiểu người: Một: chơi bời đú đởn, cần tiền hơn tất thảy mọi thứ trên đời, lười lao động; Hai: không có gì để mất, đã từng bị xâm hại; Ba: bị dồn vào đường cùng và quen thân. Nhưng giờ tôi mới nhận ra rằng, hóa ra người ta có thể bán chính mình vì nhiều lý do khác với những cái giá rất rẻ, rất sốc, rất bất ngờ. Tại sao người ta có thể dễ dàng thế? Tại sao lại nông nổi và bồng bột như thế? Tại sao lại coi thường chính mình như thế?

Em xin lỗi anh (Tôi phải làm gì để chuộc lỗi?) đã bán mình vì bao nhiêu tiền tôi không rõ, nhưng nguoi co don bán thân với giá 30 triệu, còn B.B thậm chí chỉ có 2 triệu thôi. Sao mà rẻ mạt thế hả em? Em có từng nghĩ rằng số tiền ấy quá nhỏ, không thể mua nổi dù chỉ một nụ hôn hay không? Điều quan trọng không phải là còn trinh hay đã mất trinh, điều quan trọng đôi khi chỉ một người hay nhiều người? Danh dự của người con gái cũng nằm ở đó. Không phải đã từng làm một lần thì bao nhiêu lần về sau cũng thế.

Hình minh họa!

B à? Em không thể dại đến mức không biết rằng nếu em làm chuyện ấy, tương lai, hạnh phúc, danh dự của em sẽ bị hủy hoại. Có thể em sẽ mất trắng, khả ng ấy rất cao. Em đang có một người đàn ông yêu thương mình và em cũng yêu lại, dù rằng đang cãi nhau. Thế thì đã sao? Con kiến ở với nhau có khi còn va chạm huống chi con người? Không thể lấy chuyện cãi nhau ra làm lý do được.

Khi cãi nhau em đâu có ý định từ bỏ mà định buông thả mình. Mà kể cả có ý định từ bỏ, em chán đến mức tự hủy hoại cả đời mình hay sao mà buông thả? Em vẫn yêu nhiều lắm, vẫn còn sợ người yêu biết mình học lại sẽ khinh, sẽ coi thường. Nhưng em biết không? Nếu em làm điều đó, thì người yêu em đâu chỉ là khinh, đâu chỉ là coi thường? Mà còn sốc và ghê tởm nữa đấy.

Em định giá hạnh phúc và danh dự của mình là bao nhiêu? Em sẵn sàng đánh đổi tất cả hay sao? Trước khi em định bán, sao em không cân nhắc và khảo giá xem sao? Bán rẻ thế? Giờ đây hối hận thì cũng đã muộn rồi. Hạnh phúc này em không thể giữ được nữa, danh dự cũng đã bị xâm phạm rồi. Có thể cô bạn kia sẽ giúp em giấu chuyện này cả đời. Có thể mấy người đàn ông từng qua đêm với em sẽ im lặng cả đời. Họ ngủ với nhiều người mà, em đâu đặc biệt gì lắm để họ ghi nhớ và làm phiền đến vậy? Nhưng tự em sẽ khinh bỉ chính mình, tự em thấy ghê tởm mình cả đời. Tấm thân em có tắm cả trăm nghìn lần cũng đâu còn sạch sẽ nữa…

Các cô gái ạ, “vốn tự có” không phải để bán đâu. Đừng có đem đi bán, vì cái giá nào cũng là rẻ cả. Chỉ có hạnh phúc, tương lai, danh dự là vô giá mà thôi, có bạc tỷ cũng chẳng thể nào mua được. Đừng tự hủy hoại cuộc đời mình rồi lại khóc lóc, ân hận. Vô ích thôi!