Tôi đã ngủ với mẹ kế…


Tôi ôm chầm lấy cô ấy, hôn lên tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể cô… và chúng tôi đã quấn chặt vào nhau, ái ân, ân ái suốt cả buổi sáng hôm ấy.

Khi tôi còn là cậu sinh viên năm thứ ba trường Đại học Kinh tế thì có một tin buồn bất ngờ ập đến với gia đình tôi! Mẹ tôi bị bệnh ung thư vú và bà đã đau đớn ra đi sau năm tháng phát hiện ra căn bệnh quái ác đó.

Bố tôi đã suy sụp rất nhiều. Còn anh em tôi kể từ ngày ấy cũng sống khép kín và lặng lẽ hơn. Sau hơn hai năm, bố tôi cưới cô thư kí xinh đẹp của mình về làm vợ. Mặc dù bị chúng tôi phản đối rất nhiều nhưng ông vẫn quyết định cưới cô ấy.

Bố là tổng giám đốc của một công ty truyền thông lớn. Công việc của ông cứ nay đây, mai đó… Rồi dăm bữa, nửa tháng lại bay ra nước ngoài để gặp gỡ đối tác. Những lúc như thế, bố thường không đưa mẹ kế đi cùng mà để cô ấy ở nhà tiện cơm nước và chăm sóc chúng tôi.

Cô em gái của tôi tham gia câu lạc bộ người mẫu nên nó thường xuyên vắng nhà vì những buổi tập luyện và biểu diễn. Những lúc như thế, chỉ có tôi và mẹ kế ở nhà. Mặc dù tôi vẫn gọi cô ấy bằng dì, nhưng thật tâm, tôi chỉ xem cô ấy như một người bạn, người chị bởi vì cô ấy rất tâm lý và biết cách chia sẻ với người khác. Đôi khi, có những khúc mắc về tình yêu và giới tính, tôi luôn tìm cô ấy để chia sẻ và học hỏi kinh nghiệm. Cô cũng luôn lắng nghe và tâm sự cho tôi rất nhiều về quá khứ của mình, về nỗi đau mất mát khi phải chứng kiến cảnh người đàn ông cô yêu thương nhất đã ra đi trong một tai nạn khủng khiếp cách đây năm năm…

Tôi rất cảm thông và luôn muốn san sẻ cùng cô ấy những mất mát đau thương mà cô ấy đã phải chịu đựng. Cô bảo rằng khi quyết định về sống với gia đình tôi cũng chỉ vì cô thương bố phải một mình gà trống nuôi con, cảm thông cho những nỗi đau và mất mát mà gia đình tôi đã phải chịu đựng trong suốt hơn hai năm qua…

Cũng chính những cuộc chuyện trò như vậy khiến tôi hiểu và quý cô ấy hơn… Và cũng chẳng hiểu sao, trong những giấc mơ, những suy nghĩ của tôi luôn hiện lên đôi mắt u sầu và nụ cười buồn bã của cô ấy… Tôi không còn cảm giác ghen ghét cô như ngày đầu mới bước chân vào ngôi nhà này nữa… Giờ đây, tôi thấy thương cô hơn bao giờ hết…!

Chúng tôi đã tận hưởng niềm hạnh phúc trong sự hoan lạc, thăng hoa.


Cho đến một ngày, khi tôi đi dự sinh nhật một người bạn thân từ hồi cấp III. Hôm ấy vì quá vui nên tôi và đám bạn đã uống rất nhiều rượu… Khi về đến nhà, dường như tôi không ý thức được những hành động của mình nữa… Tôi chỉ nhớ mang máng rằng cô ấy đã ngồi đợi tôi và dìu tôi vào phòng ngủ của mình…

Sáng sớm. Khi tỉnh dậy, tôi không thể tin vào mắt mình khi thấy cô ấy nằm bên cạnh mình, không một mảnh vài che thân và tôi cũng đang ở trong tư thế Adam. Ngượng ngùng. Xấu hổ và bao trùm cảm giác tội lỗi với bố tôi và cô ấy… Đang loay hoay tìm quần áo để mặc thì tôi cảm nhận được một bàn tay dịu dàng đang mơn trớn khắp cơ thể tôi… Bất chợt, tôi thấy cô ấy đang mỉm cười và nhìn tôi rất trìu mến. Chính lúc này, tôi lại không thể kiềm chế được bản năng đang trỗi dậy trong mình. Tôi ôm chầm lấy cô ấy, hôn lên tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể cô… và chúng tôi đã quấn chặt vào nhau, ái ân, ân ái suốt cả buổi sáng hôm ấy.

Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là mùi xác thịt của đàn bà. Một cảm giác lâng lâng, hạnh phúc lan toả trong từng thớ thịt của người con trai 24 tuổi. Dẫu biết rằng tôi đang mù quáng trong niềm hạnh phúc thăng hoa của sự loạn luân, dẫu biết rằng tình yêu ấy không bao giờ có thể bền vững và có một kết cục tốt đẹp… Nhưng tôi vẫn muốn yêu, muốn được yêu, được hân hoan trong sự cuồng dại mê muội ấy!

Đôi lần ngẫm lại những gì đã qua, về những luân lý đạo đức của người con trai tốt, của một gia đình gia giáo… Tôi thấy mình như một kẻ bệnh hoạn thật sự… Ngu ngốc. Điên dại… tôi dường như đã mất hết lý trí! Tôi nghĩ đến cảnh mình phải quỳ trước mặt bố để xin lỗi, rồi sẽ trốn chạy đến một nơi nào đó thật xa… sẽ quên hết quá khứ, quên hết những ái ân bên người đàn bà ấy, quên hết tất cả những ám ảnh tội lỗi với những người thân yêu trong gia đình thân yêu của mình!

Mong sao... thời gian sẽ vùi chôn những lầm lỗi mà hai chúng tôi đã gây ra!


Một ngày nữa lại trôi qua… Những bữa cơm gia đình dường như không còn những câu chuyện vui vẻ, ấm cúng như xưa nữa! Cả tôi và cô ấy đều đã nhận ra những sai lầm của mình và tôi biết, mình không thể buông xuôi theo những ham muốn dục vọng tầm thường của mình nữa… Tôi sẽ xin chuyển vào Nam để công tác ở một chi nhánh của công ty trong ấy… Tôi sẽ rũ bỏ tất cả để sống thật với cuộc sống của mình, với những ước mơ, hoài bão của một chàng trai đã đạt được rất nhiều thành quả đáng nề trong công việc.

Lầm lỗi sẽ chôn vùi theo năm tháng thời gian! Tình yêu và những khát khao tầm thường ấy sẽ biến mất khi ta biết hi sinh cho những người thân yêu trong gia đình mình!

Giã từ những lầm lỗi! Giã từ những ảo mộng về tình yêu và hạnh phúc! Tôi sẽ bắt đầu với một cuộc sống khác – cuộc sống của một người đàn ông thực sự có trách nhiệm! Mong sao cô ấy cũng nhận ra những sai lầm của mình để sống với niềm hạnh phúc bên người bố thân yêu của tôi! Hi vọng rằng: Nụ cười mãn nguyện sẽ luôn nở trên đôi môi của những người thân yêu trong gia đình mình!

49 thoughts on “Tôi đã ngủ với mẹ kế…

  1. rat bay ba

    @phuongtran@…..
    Cám ơn đã ghé xem. Nội dung truyện đúng là rất bậy bạ, nhưng tôi thật sự biết có người đã từng có ý nghĩ nnhư thế đó. Bạn có tin?

  2. Thiên đường có lối không ai đi, địa ngục vô môn lại xông vào ! Kha kha kha Mọi tội lỗi xuất phát từ hoàn cảnh xấu, hoàn cảnh xấu tác động lại tâm dẫn đến tâm xấu.

    @Địa ngục
    Con người luôn có tồn tại sự mẫu thuẩn với chính mình. Nhưng không thể đổ lỗi hòan cảnh. Vẫn đề trong mỗi chúng ta có vượt qua được hòan cảnh xấu đó hay không thôi. Cám ơn đã vào xem và ý kiến.

  3. Bạn Lành Nguyễn nói đúng một phần đó các bạn, Nếu mọi ngươì vẫn sống vui vẻ bên nhau thì không có gì phải bận tâm cả.
    Cô dì ghẻ nếu không có cậu con chồng thì cũng sẽ đi thoả mãn bên ngoài thôi, như vậy sẽ con nguy hiểm hơn nhiều. Chúc gia đình bạn hạnh phúc.khanhtoanbn74@yahoo.com.vn

  4. Dục vọng và tội lỗi là hai vấn đề luôn … luôn hiện bên và theo mình khi một phút thiếu suy nghĩ, nhưng ở đâu là lỗi của cả hai, có thể mẹ kế của bạn tuổi như bạn thích bạn hơn bố bạn, ngườichanaof mà chẳng thương con. Nhưng biết nghĩ lại và nên có buổi trò chuyện chia tay ái ân với mẹ kế, chạy trốn không phải là biện pháp tốt, miễm là thoải mái với nhau và sau này không nhắc lại nữa
    Chúc bạn sớm vô tư, thoải mái trong mọi vấn đề sau này trong cuộc sống và công việc..!

  5. chuyen nay la ket cuc tat yeu roi.ngay tu dau ba ban da sai khi de me ke gan gui voi con trai ma khong co co dong thai ji ca .lua gan rom lau ngay cung ben ma. ra di la 1 hang dong hop ly .chuc ban som thoat khoi am anh nay de lam lai cuoc doi moi ,doi con dai ma

  6. ban rat yeu thuong bbo ban nen ban moi cu xu nhu the,minh cho laban da lam dung, du me ke ban co di voi ong khac nhung khuat mat trong coi do la chuyen binh thuong, neu ban cu o nha roi dieu gi se xay ra? cai gi cung co gioi han cua no va chung ta can biet dung du ng luc dung ko ban.

  7. Tôi là con gái, nhưng rất đồng ý với bạn CU CUONG, cô ấy đâu phải mẹ đẻ anh mà gọi loạn luân, anh có bổn phận chơi cô ấy để giử gìn cho bố anh, như hai bố con đi chung1 chiếc xe, sau này nếu có con thì con của giòng họ anh, anh bỏ đi thì cô ta lén lấy thằng khác, bố anh sẽ mọc sừng, tài sản bố anh sẽ tuôn ra ngoài, bố anh biết được thì tai biến mà chết, anh trở thành đồ bất hiếu biết không ? Đúng là đồ ngu.

  8. THẰNG NGU. CHUYỆN ĐÓ RẤT LÀ BÌNH THƯỜNG. KO CÓ GÌ LÀ LOẠN LUÂN HAY ĐẠO ĐỨC CẢ. NẾU MÀY KO NGỦ VỚI CÔ ẤY THÌ CÔ ẤY CŨNG NGŨ VỚI 1 THẰNG KHÁC THÔI. CHA MÀY ĐI HOÀI. SAO NÓ CHỊU NỔI. VỚI LẠI MÀY VỚI CÔ TA CÓ GÌ HỌ HÀNG THÂN THÍCH. 2 CHA CON CHƠI 1 ĐỨA QUÁ BÌNH THƯỜNG. THẰNG NGU

  9. @Ha:
    Cám ơn bạn đã ửng hộ trang blog của mình. Và đề cao ý kiến (comment) của bạn. Tuy nhiên, mình muốn lưu ý bạn một điều nếu bạn có truyện mới vui lòng gởi đến địa chỉ email puckyou @ rock.com. Mình sẽ cho đăng ngay khi nhận được đầu đủ.

    Nếu bạn post truyện vào mục comment thì sẽ làm cho phần comment không đúng với chức năng của nó, hơn nữa người đọc sẽ có thể cảm thấy khó chịu cho một comment dài loằn ngoằn nhưng thật ra là một cốt truyện hay của bạn muốn đóng góp cho mọi người.

  10. Phần I

    Tình đầu của tôi

    Năm tôi 15 tuổi, nhà nghèo nên nghĩ học năm lớp 9, mẹ tôi gởi tôi đi làm trên thành phố với dì Dung.

    Dì Dung là bạn học với mẹ tôi ngày xưa, nhờ sắc đẹp nên dì lấy được chồng giàu, nhà có mở tiệm bán thuốc Tây lớn nhất trên phố,công việc của tôi là đứng bán thuốc với dì, dì Dung để cho tôi ngủ riêng một phòng trên lầu, tiền lương dì trả cho tôi khá cao, hàng tháng tôi gởi hết tiền về nhà cho mẹ.

  11. Ko chuyen nao la ko co cach gjaj quyet.truoc khj a ra dj thj a hay xac djnh laj xem nhung suy ngj ve toj loj cua a co ra dj duoc ko.neu a song o mot noj xa ma suy ngj ve toj loaj cua a van am anh ray vat a thj chang gjaj quyet duoc gj het.caj chjnh la a phaj lam the nao de doj mat voj toa an luong tam cua mjnh

  12. Dục vọng và tội lỗi là hai vấn đề luôn … luôn hiện bên và theo mình khi một phút thiếu suy nghĩ, loạn luân. Nhưng biết nghĩ lại và bạn quyết định thoát ly ra khỏi gia đình để hàng ngày bạn không phải đối diện với cô ấy, với bố bạn là một việc làm rất tốt nhưng bạn có chạy trốn mãi được không, tội lỗi đó vẫn theo bạn đến suốt đời … bạn phải có cách giải quyết tốt hơn để sau này khỏi phải ray rứt suốt đời. Chúc bạn sớm trở thành người vô tư, thoải mái trong mọi vấn đề sau này trong cuộc sống và công việc..!
    Một người bạn muốn chia sẽ…! happy lucky!

Bình luận đã được đóng.