Tôi bị bạn thân cướp cái ngàn vàng


Trước khi chìm vào vô thức, tôi đã kịp nhận ra Trung đang “lạm dụng” mình. Dù say, tôi vẫn đủ tỉnh táo để chống lại, nhưng không đủ sức khỏe để ngăn hành động chiếm đoạt của cậu ta.

Tôi 23 tuổi, đã đi làm và đang sống cùng bố mẹ. Tôi đang vừa đau buồn vừa uất ức, mất niềm tin vào con người khi bị cậu bạn thân nhất phản bội.
Chúng tôi chơi thân từ hồi cấp ba. Trung học cùng trường, cùng khối với tôi. Mọi người vẫn quen nhìn chúng tôi như “hai thằng với nhau”. Ngoài chuyện cùng học, cùng chơi, chúng tôi còn làm quân sư cho nhau khi một trong hai đứa đang thầm yêu trộm nhớ hay muốn cưa cẩm ai đó. Lên ĐH, tôi và Trung học khác trường, không gặp thường xuyên như trước nhưng vẫn là bạn tâm giao thân thiết nhất.

Trung từ hai năm nay không có người yêu. Tôi cũng đã chia tay với bạn trai cũ và đang thầm thích một người cùng công ty. Tôi đã cố gắng tiếp cận anh ấy để gây sự chú ý, chiếm cảm tình, nhưng anh ấy không mấy quan tâm đến tôi. Dù vẫn hy vọng là với thời gian, mọi chuyện sẽ khác nhưng nhiều khi tôi không khỏi cảm thấy cô đơn, trống trải, thất vọng, và Trung như từ xưa vẫn vậy, là cái “bồ đựng rác” cho tôi xả, luôn luôn lắng nghe và thấu hiểu. Nhiều lúc buồn quá, tôi gọi cậu ấy chở đi mua sắm, đi ăn, đi hát hò nhảy múa…, khi thì có thêm đám bạn chung, khi chúng nó bận thì chỉ có hai đứa tôi.

Một lần khi đưa tôi về đến chân cầu thang khu tập thể, Trung chợt ôm lấy tôi và tỏ tình. Quá bất ngờ không biết cư xử thế nào cho phải, tôi hoãn binh, trốn tránh bằng cách cười bảo “cậu say rồi, hôm khác tỉnh táo hẵng nói chuyện” (vì trước đó trong bữa nhậu Trung có uống với mấy thằng bạn khác của chúng tôi), rồi chạy ù lên cầu thang. Mấy ngày sau đó, vì vẫn chưa sẵn sàng nói chuyện với Trung nên tôi tránh cậu ấy. Rồi tôi nhận được một email dài của Trung nói rằng cậu thật ngốc vì mãi gần đây mới nhận thấy điều mình cần tìm ở ngay trước mắt, rằng chúng tôi sẽ là một đôi rất đẹp vì đã rất hiểu nhau từ thuở nhỏ dại.

Không thể trốn tránh mãi, tôi đã hẹn gặp Trung. Rất khó khăn, nhưng rồi tôi cũng nói được hết ý mình rằng tôi không yêu cậu ấy. Trung nói cậu biết vậy, nhưng đó chẳng qua là vì từ trước đến giờ hai đứa chỉ coi nhau là bạn và tự mình loại trừ khả năng yêu nhau. Giờ nếu tôi để cho cả cậu ấy và chính mình một cơ hội thì có lẽ tình yêu sẽ đến. Tôi bảo với tôi thì điều đó sẽ không xảy ra. Tôi đã coi cậu ấy là bạn thân thì sẽ không bao giờ nhìn cậu ấy như một người đàn ông, vả lại sự hiểu nhau quá rõ giữa chúng tôi lâu nay cũng đủ để loại trừ những tình cảm lãng mạn kiểu này, bởi tình yêu luôn phải đi kèm với bí ẩn và khám phá. “Dù thế nào, tớ hy vọng cậu vẫn là người bạn thân nhất của tớ, chúng mình sẽ vẫn bên nhau thân thiết như xưa, mãi mãi như thế”, tôi nắm tay Trung nói vậy khi chia tay. Và sau ngày ấy, cậu vẫn luôn bên tôi như trước, có điều là lặng lẽ hơn.

Tôi đau đớn không phải vì tiếc chữ trinh bị cướp mất, mà tiếc cho tình bạn của mình... (Ảnh minh họa)

Hôm đó, ở cơ quan, vì một sự hiểu lầm xuất phát từ đâu không rõ, anh chàng đồng nghiệp mà tôi thích có những lời trách móc tôi nặng nề. Vì tự ái (có lẽ nếu không thích anh ta thì tôi đã không tự ái đến thế), tôi không thanh minh cho rõ ràng và kết cục của cuộc nói chuyện rất tệ, dù chỉ là xích mích liên quan đến công việc. Thất vọng về việc người mình muốn chiếm cảm tình nhất lại đang nghĩ xấu về mình, tôi rủ cô bạn gái đi ăn để tâm sự (từ hồi Trung nói yêu tôi, tôi đâm ngại chia sẻ với cậu chuyện yêu đương của mình). Sẵn buồn, tôi gọi rượu hoa quả uống. Được một lát thì cô bạn có việc đột xuất phải về. Tôi ngồi uống một mình, cảm thấy trống trải và yếu lòng quá, chỉ muốn khóc. Tôi không chịu nổi chuyện ngồi đây một mình, cũng không chịu nổi chuyện ra về nên đã gọi Trung đến. Cậu lặng lẽ uống cùng tôi, rồi đến khi cảm thấy mình sắp ngã quỵ ra mất, tôi bảo Trung đưa về.

Nhưng tôi không được đưa về nhà mình. Khi tôi nhận ra đang ở nhà thuê của Trung, cậu nói cứ nghỉ ở đây một lát, tỉnh táo hơn hẵng về kẻo bố mẹ mắng. Tôi vào toilet nôn một chập. Trung pha nước chanh muối cho tôi uống, xoa dầu vào gan bàn chân bàn tay cho tôi. Cảm giác bồng bềnh vì hơi rượu nên tôi nhắm mắt, định bụng sẽ ngủ một lát, nhưng trước khi chìm vào vô thức, tôi đã kịp nhận ra Trung đang “lạm dụng” mình. Dù say, tôi vẫn đủ tỉnh táo để chống lại, nhưng không đủ sức khỏe để ngăn Trung chiếm đoạt.

Tôi đã nghỉ việc suốt một tuần vì không thể tập trung vào bất cứ chuyện gì. Trung hôm nào cũng đến nhà tôi lạy lục xin lỗi. Bố mẹ tôi đoán là chúng tôi đang trong giai đoạn yêu đương và giận dỗi nên cũng không coi là quan trọng, có điều chính vì thế mà họ cứ tạo điều kiện cho Trung đến, để cậu ta vào phòng tôi dù tôi đòi đuổi đi. Trung quỳ xuống xin lỗi tôi, thanh minh là vì yêu tôi quá, vì hôm đó cậu uống say (tôi biết không bao giờ say chỉ vì mấy cốc rượu hoa quả như thế). Trung nói sẽ chịu hết trách nhiệm, sẽ bảo bọc tôi suốt cuộc đời.

Chịu trách nhiệm ư? Tôi đâu cần. Tôi đâu phải là cô gái thế kỷ 19 vì mất đời con gái mà phải gắn bó với kẻ hại mình. Tôi cũng không để cho mình phải có thai. Tôi đau đớn không phải vì tiếc chữ trinh bị cướp mất, mà tiếc cho tình bạn của mình. Tôi hận Trung quá mức, cậu ấy đã cướp đi của tôi tình bạn đẹp nhất, những ký ức trong sáng nhất, và niềm tin. Sau việc đó, tôi đã nhìn cậu ta như một người đàn ông, đúng như Trung muốn, nhưng mà là một kẻ cướp gian manh cần tránh xa. Việc cậu ấy đã làm với tôi thật bỉ ổi và vì việc đó, tôi không muốn nhìn thấy cậu ta lần nào nữa. Nhưng nghĩ đến những tháng năm đẹp đẽ đã qua, tôi đau lòng quá. Chẳng lẽ con người đáng yêu ấy đã thực sự biến mất vĩnh viễn, chỉ sau một đêm điên rồ ư? Một phần nào đó trong con người tôi không muốn chấp nhận sự thật đó.

Tôi cứ ước gì chuyện tối hôm đó chỉ là một giấc mơ, hoặc cả hai đứa bỗng dưng quên nó đi, ước gì ký ức về nó bị xóa sạch, để chúng tôi lại là bạn thân trong sáng như trước. Và vì đã mất người bạn đó, giờ đây tôi mới thấm thía rằng ngoài gia đình, Trung đã là người thân duy nhất của tôi, rằng nếu không có tình bạn của cậu, tôi đã trống trải cô đơn đến thế nào.

Giờ bát nước đã đổ, dù có tiếc cũng không hốt đầy được nữa, tôi phải làm gì với Trung và với chính mình đây?

4 thoughts on “Tôi bị bạn thân cướp cái ngàn vàng

  1. Mình gặp trường hợp đó rồi! Nên mình cũng biết chút ít, honk lẻ mình đăng câu chuỵên của mình ta. Nếu có đăng mình đăng bài có tên là: “Từ em gái nuôi được thăng chức lên Phu nhân iu”. hhehe! Nghĩ lại thiệt là ngại!
    Lúc đầu mình và ấy quen nhau tình cờ qua Chit Chat trong quán NET (Thực hiện mưu đồ xem trộm nick Chat). Rùi sao đó chơi trò”khuất mặt làm quen”, rùi nhận làm anh em nuôi. Hỏi thăm tới thăm lui thì học cùng trường, sau đó hẹn nhau gặp mặt, ai ngờ 2 đứa Chat cùng 1 quán Nét. ^^’!😀
    3 năm trôi đi, cái câu “Anh 2 & em gái” vẫn cứ thân thiết tới 1 ngày nọ. Trong lúc vào “Men bia” của em gái đã làm nó “Tự thú” qua điện thoại rằng đã yêu mình lúc nào ko biết. Và ko thể thiếu mình & chúc mình hạnh phúc bên người khác,… Ban đầu khi nghe qua như “Sét đánh bên tai”, và cứ chơi trò “đánh lạc hướng đối phương”.
    Tối đến lúc 0 giờ 38 phút, tin nhắn điện thoại đã đến & câu nói “E Y A” đã phát ra (Còn hơi nghi ngờ), 2 đứa nt cho tới sáng. Và nói là: “A & e trở lại như xưa hay Tiếp tục”, nó cứ ngại miệng e thẹn. Dại gì để cho nó yên, trong lúc “Dòng máu anh hùng” trổi dậy và đã nói câu “A Y E”. Dòng do 1 thời gian khá lâu và 2 đứa muốn Tiếp tục & Phát huy.
    Ngày 1, ngày 2 trôi qua. Hai đứa nói chuỵên trong điện thoại ngại dùng từ “A – e” hay “Hai – gái”. Và cuối cùng “Dòng máu anh hùng” Part 2 lại trổi dậy. Bổng 1 phát xưng “A – E”, mặc dù hơi ngượng. Ngày qua ngày, Phu nhân iu đã nằm gọn trong tay. Hé he he! Bây giờ vẫn VUNG ĐẤP TÌNH CẢM hằng ngày.😀
    Câu chuyện đến đây là Hết òy! Hhee

  2. Con người cũng nên chấp nhận đi chị ạ! Em là con trai, đủ tuổi để gọi là người lớn (18t). Chỉ vì anh ta quá yêu chị, yêu chị trong lặng thầm. Từ tình bạn chuyễn thành tình yêu đúng là một sự khó chấp nhận ngay được (rất e ngại), tình yêu từ một phía nữa. Em thấy 2 người nên tiến tới đi chị gái ạ, tại sao chị không mở rộng tấm lòng, trái tim của mình. Dẫu biết rằng anh ấy hơi quá đáng (có thể nói là quá đáng) nhưng xuất phát từ nhận thức rằng anh ta không muốn mất chị, muốn chị thuộc về anh ta. Em chỉ nói thế thôi, chỉ cho chị lối thoáng trong suy nghĩ. Mong chị có 1 quyết định sáng suốt.

    BDS

Bình luận đã được đóng.