Gặp Em Ngày Mưa


Quang năm nay 16 tuôi rồi mà trông như một thằng trẻ con. Quang có vóc người nhỏ bé, gầy trơ xương đã thế lại còn đen đúa xấu xí với cặp kính cận. Với dáng hình như vậy, Quang hoàn toàn mất tự tin khi giao tiếp với bạn bè xung quanh, từ đó, cậu càng ít nói, tính tình lầm lỳ nên bạn bè cũng dần xa lạ với Quang.

Cha Quang qua đời khi cậu còn khá nhỏ. Đối với cậu, mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Hằng ngày, vào đúng 6h, Quang trở dậy khi mẹ cậu còn đang ngủ. Cậu lầm lũi lấy ít đồ ăn trong tủ lạnh nhét vào cặp rồi dong thẳng tới trường. Tại đây, cậu ngồi im một góc cố định, chăm chú lắng nghe lời thầy cô giảng. Rồi đúng 11h, trường tan học, cậu lại làm một hành trình ngược về nhà, một mình! đơn độc!. Lúc này, mẹ Quang không có ở nhà mà đang ở công ty với trăm công nghìn việc. Quang một mình ngồi trong căn nhà lớn. Lặng lẻ gặm ổ bánh mì cho qua cơn đói rồi lại ngồi vào bàn học cho đến khi mẹ Quang trở về nhà.

Cuộc sống của Quang cứ bình ổn, lặng lẻ, và đơn độc như thế, và không biết sẽ còn tiếp tục bao nhiêu năm nữa nếu như Nhung không xuất hiện …

Vào một buổi sáng trời mưa phùn lất phất, Quang lầm lũi tới trường. Vì quên mang áo mưa, cậu đành phải nép tạm ở một mái hiên chờ trời vơi bớt mưa sẽ tiếp tục. Nhìn cơn mưa sáng nay, Quang cũng đoán biết được hôm nay chắc cậu sẽ lại một phen đội mưa mà đến lớp như con chuột lột. Ngao ngán Quang ngó quanh. Bất chợt, một nàng con gái chạy ù vào mái hiên, nơi Quang đang trú mưa. Cô ta hình như cũng quên mang áo mưa và đã ướt gần như hết cả người. Quang thật sự choáng ngợp trước những gì cậu đang thấy. Cô gái đó thật đẹp. Mái tóc dài ướt mưa càng tôn thêm sự quyến rũ cho gương mặt cô nàng. Đôi mắt nàng to, đen láy. Và còn nữa chứ! Trời ơi! nàng đang mặc một bộ áo dài trắng tinh. Quang càng nhìn càng chăm chú. Nhìn lướt từ đầu đến chân xong cậu lại dán mắt vào ngực và mông của nàng như là đang thèm lắm. Phải nói cái nhìn của Quang hơi lịch sự khiến cho cô nàng phải đỏ mặt. Cô ta lúi cúi nhìn lại mình, và tự hỏi xem tại sao chàng trai kia lại cứ dán cái nhìn bất lịch sự kia vào mình. Cô chợt ngó xuống, thì ra vì trời mưa ướt hết làm bộ áo dài mỏng như vải mut-sơ-lin của cô dính vào da thịt làm áo ngực và silip màu trắng như nổi hẳn ra ngoài trông như đang mặc bikini hai mảnh trên bãi tắm. Như vô thức, cô bối rối lấy cái cặp đen ôm trước ngực và quay đi. Hành động đó làm Quang chợt bừng tỉnh cơn mê. Cậu cũng hơi mắc cỡ vì cử chỉ thiếu quân tử nhã vừa rồi của mình. Mặt Quang đỏ dần lên quay đi nơi khác. Trời bên ngoài thì khá lạnh vì mưa, mà không hiểu sao toàn thân quang nóng ran, mồ hôi vã ra như tắm. Quang liếc nhìn cô gái thì thấy cô ta cũng lâm vào tình trạng như mình.

Mưa phùn tiết xuân sao ngày càng nặng hạt, Quang hối hận không nghe lời mẹ mang theo áo mưa nên bây giờ phải mắc kẹt ở đây. Đã gần tới giờ vào lớp, Quang không thể trú mưa lâu hơn được nữa, phải liều thôi. Cậu liếc nhìn lại cô gái lần chót với vẻ luyến tiếc rồi lặng lẻ đội cặp chạy ù một mạch tới trường. Trong đầu cậu không ngừng bùng lên hàng trăm câu hỏi về người con gái kia: nàng là ai vậy nhỉ? Nàng học lớp mấy nhỉ? Tại sao nàng đẹp vậy mà trước nay mình vẫn chưa thấy?

May mắn sao, Quang không vào lớp quá muộn. Thầy cô giáo vẫn chưa đến lớp. Quang ngồi vào vị trí của mình ở cuối lớp rồi thừ ra đó, mắt cậu nhìn xa xăm bên ngoài cửa sổ. Quang thầm mong phải chi mình lại được một dịp gặp lại người con gái tuyệt vời ấy.

Lạ thật! Đã qua giờ học 15 phút rồi mà sao thầy chủ nhiệm vẫn chưa lên lớp. Cả lớp học nhao nhao lên. Nhưng quang chẳng thèm để ý, cậu cứ ngồi thừ ra đó. Đột nhiên, có tiếng của anh chàng lớp trưởng vang lên:
– Nghiêm! Chúng em chào thầy ạ!

Quang dụi mắt đứng lên. Trước mắt cậu là thầy giáo chủ nhiệm, đứng kế bên thầy là …

Ôi! Đó chính là cô gái xinh đẹp thước tha mà lúc nãy Quang gặp khi trú mưa. Quang nhìn chăm chăm vào cô gái khi thầy bắt đầu giới thiệu.
– Chào cả lớp! Hôm nay chúng ta có bạn mới. Đó là bạn Hồng Nhung. Bạn mới chuyển về trường ta. Mong cả lớp giúp đỡ bạn.

Cô gái mang tên Hồng Nhung đó cúi chào mọi người rồi lí nhí câu gì đó mà Quang không nghe rõ. Mọi con mắt trong lớp đều đổ dồn vào Hồng Nhung, có lẽ do bộ đồ lót của cô nổi rõ hẳn ra vì bị ướt, cô như đang khoả thân trước mắt mọi người. Ngay cả thầy chủ nhiệm cũng tỏ ra bối rối, không dám nhìn dáng vẻ sexy của Hồng Nhung.

Trong lớp chỉ còn mỗi bàn cuối của Quang là trống chỗ nên cũng không lạ gì khi thầy bảo Nhung ngồi vào đó. Hồng Nhung bẽn lẽn đi vào chỗ ngồi của mình, đầu cúi gằm vì bao cặp mắt kia xăm xoi lên mình nàng. Một lát sau lớp học đã trật tự trở lại, nhưng vẫn nghe tiếng xì xầm từ bàn bọn con trai và một vài cặp mắt tò mò thỉnh thoảng còn liếc về phía Hồng Nhung.

Thầy bắt đầu giảng bài. Tuy hơi bực bội vì thái độ của bọn con trai và quần áo đã ướt hết, nhưng Nhung vẫn ráng bình tĩnh lấy trong cặp mình một cuốn vở rồi cúi gằm mặt lại nghe thầy giảng và chăm chú ghi chép. Lúc này, hai má Nhung đỏ hồng lên, nàng vẫn còn lộ ra vẻ mắc cỡ khi ngồi gần Quang. Nàng không nhìn mặt Quang, cũng không nói gì. Riêng Quang, trong đầu cậu lùng bùng tiếng giảng bài của thầy, hai mắt cứ liếc liếc Hồng Nhung.
Chợt Nhung lên tiếng thật nhỏ:
– Cậu làm gì mà nhìn mình hoài vậy? Bộ thấy lạ lắm hả?

Quang thu mắt về. Cậu lí nhí:
– Xin lỗi! xin lỗi!

Phải trải qua ba tiết học Quang mới lấy lại bình tĩnh trước vẻ đẹp của cô gái mới quen mặt kia. Lúc này áo dài của Nhung đã khô ráo nên cũng không còn vẻ sexy nữa. Hồng Nhung quả là một nàng con gái đẹp. Dù mới vào lớp có một buổi mà nàng đã được thầm công nhận ngay là hoa khôi số một của lớp. Đôi mắt tròn xoe và đen láy của Hồng Nhung làm cho bao nhiêu đứa con trai trong lớp say đắm. Nhìn vào mặt nàng họ cứ ngỡ như mình bị ngụp lặn trong hồ thu huyền bí. Thân hình nàng thật là quyến rũ trong bộ áo dài trắng tinh khôi và bộ ngực căng tròn với phần thịt hồng ló ra khỏi áo ngực ẩn hiện dưới lớp áo mỏng.

Kể từ khi Nhung vào ngồi cạnh Quang thì vị trí đó trở thành trung tam của lớp. Giờ ra chơi, hầu hết bọn con trai trong lớp đều tụ tập quanh nàng. Có đứa tò mò hỏi nàng nhà ở đâu, có đứa hỏi nàng có cần giúp đỡ gì không.v.v. Ôi thôi không biết sao kể hết.

Qua vài lời giới thiệu, Quang biết Nhung đang học ở Củ Chi. Cha Nhung giàu lắm nên rước mẹ con Nhung lên trung tâm thành phố sinh sống. Nhung tự giới thiệu mình đang ở một biệt thự khá sang trọng ở ngoại ô.

Buổi học hôm đó quả là quá căng thẳng và nhiều biến động xảy ra đối với Quang. Cái làng quê yên tĩnh của cậu ngày nào bỗng biến thành một thành phố náo nhiệt, vui tươi. Thật là điên cái đầu. Quang thầm so sánh mình với Nhung. Ngồi cạnh bên nàng, anh chẳng khác nào như một tên hầu, một kẻ xấu xí. Vẻ đẹp của Nhung càng làm nổi lên những khuyết điểm ở Quang. Chiều đó, Quang ôm cặp chạy thẳng về nhà mà lòng không khỏi bồn chồn. Chẳng biết những ngày tới đây ở lớp học, cậu có “sống” yên lành được không với “hủ mật” bên cạnh.

Khi Quang vừa bước chân vào nhà thì gặp ngay mẹ cậu. Quang ngạc nhiên sung sướng ôm mẹ. Cậu hỏi mẹ:
– Hôm nay mẹ không đi làm hả mẹ? Ôi! con nhớ mẹ quá!

Mẹ Quang trách yêu:
– Coi kìa! Trông như con nít ấy! Làm như mẹ con ta xa cách lâu lắm rồi vậy! Ừ! Hôm nay mẹ phải ở nhà chờ người khách tới mướn nhà.

Quang ngạc nhiên:
– Ủa! Nhà mình cho mướn hả mẹ?

– Ừ! mẹ thấy mấy căn phòng trên lầu bỏ không thì uổng quá nên đăng báo cho mướn. Mẹ phải tranh thủ kiếm thêm tiền để nuôi con nữa chứ. Với lại mẹ thấy con thường ở nhà một mình thì buồn lắm nên kiếm thêm người ở nhà với con cho vui!

Quang bỏ cặp, ngồi xuống rồi nói:
– Mẹ ơi! mấy người đó phức tạp lắm, mẹ không sợ họ làm hư con sao. Với lại con không thích ồn ào. Con chỉ muốn yên tĩnh thôi.

Mẹ Quang trầm ngâm một lát:
– Ừ! con nói mẹ mới thấy đúng. Nhưng mà thôi, cứ đợi người ta tới, mẹ con mình coi mặt mũi ra sao rồi mới tính chuyện cho mướn hay không. Vậy nhé! Thôi, trưa rồi, vào tắm đi ông tướng. Mẹ pha nước rồi đó. Khiếp! Sáng nay chắc ướt như chuột lột phải không! Ai biểu hổng nghe lời mẹ. Con cái gì mà. Đúng là…

Quang giơ tay lên cắt ngang lời mẹ:
– Ôi mẹ ơi! Đừng lằng nhằng nữa, con đầu hàng! Con đi tắm đây! Con đầu hàng! Mẹ là tốt nhất!

Nói rồi Quang chạy ù vào nhà tắm. Mẹ cậu nhìn theo mỉm cười. Mãi tới hôm nay bà mới nghe được thằng bé nói vài câu dí dỏm, trước đây lúc nào nó cũng tỏ ra buồn bã làm cho bà cũng buồn theo…

Bỗng, tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của bà.

Mẹ Quang ra mở cửa. Trước mắt bà là hai người đàn bà, một già, một trẻ. Người đàn bà ăn mặc có vẻ quê mùa với bộ bà ba lấm lem bùn đất. Còn cô gái kia thì đỡ hơn một chút, cô ta mặc áo dài trắng, có vẻ là học sinh. Người già hơn đưa tờ báo ra trước mặt rồi ôn tồn nói:
– Xin lỗi! cho hỏi bà có phải là bà Trần, cho mướn nhà ở không?

– Vâng! Tôi đây.

Bà ta mừng rỡ nói tiếp:
– Chào bà! Tôi là người hôm qua gọi điện đến cho bà đây. Tôi đến mướn nhà.

Mẹ Quang vội vã mở cửa rồi nói:
– Ôi! mời vào! Mời vào! Tôi chờ chị nãy giờ.

Người đàn bà khệ nệ đeo túi đồ to kềnh lên vai rồi dắt tay cô gái trẻ vào. Hai người kép nép ngồi vào ghế. Người đàn bà mở lời:
– Tôi tên Lài, đây là con gái tôi, nó tên Nhung. Hôm nay nó phải vào học bữa đầu tiên mới về nên còn mặc áo dài. Mẹ con tôi lặn lội từ quê lên thành phố sinh sống. Ở dưới đó cực quá. Nếu như bà có thể cho mẹ con tôi mướn phòng với giá rẻ rẻ một chút thì tốt quá.

Mẹ Quang nhìn người đàn bà với cặp mắt dò xét. Bà thấy người này có vẻ có ăn học, lại hiền lành. Chỉ có điều là quê mùa quá. Mà dân quê thì phức tạp lắm, không biết sao đâu mà lần. Mẹ Quang thấy có vẻ không được rồi, định bắn tiếng từ chối.

Chợt Quang xuất hiện:
– Mẹ ơi! Cái quần đùi của con đâu rồi! Mẹ lấy dùm con đi, con quên mang vào rồi!

Mẹ Quang ngồi dậy, nói với hai mẹ con kia:
– Xin lỗi! tôi vào một chút. Hai người cứ ngồi nghỉ ở đây!

Nói rồi bà quay đi. Mẹ quang nói vọng vào:
– Hư quá! lớn rồi mà đi tắm không biết mang quần áo vào. Rủi không có mẹ thì dám đi lòng thòng ra ngoài lắm. Thôi! Để tôi lấy cho cậu, cậu ấm ạ!

Quang nhận cái quần từ tay mẹ, cậu mặc vào rồi hỏi:
– Mẹ ơi! Sao rồi! có cho họ mướn không? Mà ai mướn nhà vậy mẹ?

Mẹ Quang ỡm ờ:
– Ừ! có hai mẹ con tới mướn nhà! Không biết con nghĩ sao, chắc mẹ không cho họ mướn đâu. Họ là dân quê, mà dân quê thì phức tạp lắm. Con ra xem thử coi.

Quang xua tay:
– Thôi! con không ra xem đâu! Kì lắm, làm như nhà mình là phú hộ không bằng. Mẹ để con nhìn qua khe cửa xem họ ra sao.

Nói rồi, Quang ghé mắt qua khe cửa nhìn ra phòng khách. Nơi đó, có hai mẹ con đang ngồi tâm sự với nhau, bà mẹ có vẻ già và hình như hơi quê mùa một chút. Còn cô con gái thì mặc áo dài. Hình như là đi học. Mặt cô ta bị cái tủ che mất rồi Quang không nhìn thấy. Cậu cố chồm ra xem, bỗng thốt lên:
– Ôi! Đúng rồi! đưa con gái đó chính là Hồng Nhung, người bạn mới vào lớp của Quang. Quang nhìn là nhận ra ngay cái dáng vẻ yêu kiều với nét mặt lúc nào cũng đỏ hồng như là sợ sệt điều gì đó vậy. Quang nhìn mãi không biết chán.

Thấy cậu con trai nhìn say sưa không biết gì, mẹ Quang nói:
– Thôi! mẹ quyết định rồi, không cho họ mướn đâu!

Nghe mẹ nói vậy, bất giác, Quang la to:
– Hả! Mẹ không cho họ mướn à! Sao vậy?

Quang quay lại hỏi mẹ. Vì không để ý, cậu tuột tay, cánh của bật ra. Quang té nhào ra phòng khách, ngã vật ra đất.

Hai mẹ con hình như lúc nãy đã nghe những gì Quang nói nên hơi lo. Họ đứng dậy, tay cứ dầy vò mớ hành lý chuẩn bị cáo từ. Bất giác thấy Quang ngã ra đất họ còn lo hơn. Không biết có điều gì đang xảy ra nữa. Quang lồm cồm bò dậy. Nhung nhận ra cậu ngay, nàng gọi:
– Ủa! Quang đấy hả? Phải cậu không?

Lúc này, Quang không mặc áo. Chỉ độc mỗi cái quần đùi nên sương xườn Quang lộ ra hết. Quang bối rối vò đầu nói (ra vẻ làm như ngạc nhiên lắm):
– Hả! Nhung đó hả! Là bạn sao! … Chào!

Nói rồi Quang chạy ù vào trong. Nhung nhìn theo. Vẻ mặt nàng lúc này thật khó tả. Nhung hoang mang hơn không biết xử sự ra sao. Nếu để lớp biết nàng phải đi mướn nhà ở thế này chắc Nhung chết vì xấu hổ mất. Mặt Nhung đỏ gay, nàng cứ vò hai tay lại.

Mẹ Quang bước theo Quang, gặp cậu ở nhà sau, đưa tay vuốt ve cậu con trai yêu quí rồi nói:
– Trời! Sao bất cẩn vậy con! Có sao không! Thôi lộn xộn quá, mẹ ra đuổi hai mẹ con họ đi vậy! Cái gì đâu mà xui quá, mới vào nhà mà con bị té rồi.

Quang xua tay, cậu nói với vẻ cầu khẩn:
– Thôi mẹ à! Con thấy họ tội nghiệp quá à! Mẹ cho họ mướn đi! Mẹ lấy giá rẻ thôi! Đi nha mẹ! Mẹ! Đi mà! Cho họ mướn đi!

Quang lắc lắc tay mẹ mình cầu khẩn. Mẹ Quang xoa đầu con:
– Ừ! được! Mẹ nghe lời con! À! Sao con đổi ý nhanh vậy!

Mẹ Quang nhìn ra bên ngoài, thấy dáng vẻ bối rối của đứa con gái. Bà nói tiếp:
– A! Hay là con thích con gái người ta rồi! Ghê nhé! Mới gặp đã “yêu” rồi! ghê nha!

Tới lượt Quang đỏ mặt vì xấu hổ. Quang nói:
– Không! Không có đâu mẹ. tại bạn ấy học chung lớp với con thôi! tại con thấy bạn ấy tội nghiệp quá! Tại … vì …

Mẹ Quang trêu con:
– Tại vì con thấy nàng dễ thương quá! Phải không! Hì hì!

Quang xấu hổ chỉ còn nói được một câu: “Mẹ! kì quá à!” rồi chạy ù lên phòng đóng của lại. Mẹ Quang nhìn con mỉm cười. Bà có quyết định rồi. Bà phải giữ hai mẹ con này lại. Họ sẽ làm cho cuộc sống của con bà vui hơn.

Nghĩ đoạn, mẹ Quang bước ra ngoài rồi nói:
– Thôi! Được rồi! Tôi cho hai mẹ con mướn nhà! Lấy giá rẻ một chút cũng được!

Bà mẹ kia mừng quýnh. Bà reo:
– Thật hả! Cám ơn bà nhiều lắm. Bà tốt bụng quá! vậy mà nãy giờ tôi cứ lo!

Mẹ Quang nói tiếp:
– Mà tôi có điều kiện à!

Bà mẹ kia hơi lo:
– Điều kiện gì vậy bà?

Mẹ Quang chỉ về phía bên trong rồi nói:
– Tôi có duy nhất cậu quí tử đó, nhờ bà mỗi ngày nấu ăn cho nó dùm tôi. Tiền ăn tôi sẽ chịu. Được chứ?

Bà mẹ Nhung nói:
– Được! Tưởng gì chứ cái đó thì dễ!

Vậy là Nhung về ở nhà của Quang từ sau buổi gặp gỡ đó. Nhà Quang rộng lắm. Có tất cả hai tầng. Quang dọn xuống căn phòng dưới ở luôn để chừa cả tầng hai cho hai mẹ con Nhung. Ngay từ chiều hôm đó, mẹ Nhung trổ tài nấu ăn. Hai già đình quây quần bên bàn ăn thật hạnh phúc. Phải nói mẹ Nhung nấu ngon thật, nhất là cái món canh chua cá bông lau. Quang ăn no đến cành hông rồi mới quay về phòng mình ôn bài. Cả buổi cậu chẳng nói câu nào cả vì hai bà mẹ cứ thi nhau chọc Quang cái nết ăn nhẹ nhàng như con gái.

Tối đó, Quang đang say sưa ôn bài, cậu vẫn bật những bản nhạc thật quen thuộc. Tiếng gõ cửa làm Quang giật cả mình. “Cốc, Cốc”. Theo thói quen cũ, Quang vẫn để y đấy. Cậu vẫn chỉ mặc độc mỗi cái quần cụt, tay cầm cuốn sách.  Quang nói vọng ra:
– Ai đấy! Vào đi! Đừng gõ cửa chi cho mệt!

Nhung buớc vào. Quang bối rối vùng chạy xuống tấm nệm lấy mềm che thân thể lại chỉ chừa cái đầu. Quang hỏi:
– Nhung đấy hả! Có việc gì không?

Nhung lại vò vò hai tay, nàng bẽn lẽn nói:
– Nhung có chuyện muốn nói rõ với Quang, để Quang hiểu rõ đừng cho là Nhung nói dối!

Nhìn nàng thật tội, hai gò má lại đỏ hồng trông thật ngây thơ. Nhung tuyệt đẹp. Quang lắp bắp mấy câu:
– Nhung cứ nói đi! Đừng sợ! Để Quang mặc cái áo đã! Xin lỗi nha!

Nhung bất đầu mở lời khi Quang lò mò lần tay lấy áo mặc lại.
– Thật ra! Thật ra nhà Nhung không giàu như Nhung nói với mấy bạn ở lớp. Nhung sợ mấy bạn khinh mình nên mới khoe vậy. Thật ra nhà Nhung ở tận miệt dưới ấy, nghèo lắm. Mẹ Nhung thấy cực quá nên gom góp của cải cùng Nhung lên thành phố mong rằng sẽ đổi đời. Ba Nhung chết lâu rồi. Đó Nhung nói hết rồi đó. Quang hiểu chứ, đừng nói với ai nha! Nếu không Nhung xấu hổ không dám đi học đâu.

Quang đã mặc áo vào rồi. Cậu bò ra khỏi chăn rồi nói vài câu cho Nhung yên lòng.
– Quang hứa sẽ không cho ai biết cả! Nhung yên tâm!

Từ đó trở đi, Nhung và Quang trở nên thân nhau hơn nhiều. Quang mến Nhung ngoài vẻ đẹp bên ngoài còn tính nết dễ thương. Nhung mến Quang vì sự tỉ mỉ ân cần giành cho Nhung. Sự xuất hiện của Nhung kéo theo rất nhiều sự thay đổi của Quang. Quang không còn ủ dột mà trên môi cậu luôn có nụ cười tươi tắn. Hằng ngày, mỗi khi Quang đi học về, luôn có một bàn ăn nóng hổi chờ cậu, Quang lại có rất nhiều dịp được trò chuyện với Nhung, không riêng vì những lúc hai bà mẹ bận rộn làm việc nhà mà còn trong lúc hai đứa cùng học chung. Quang phát hiện ra Nhung học rất giỏi. Nhờ sự giúp đỡ của Nhung, Quang học hành ngày càng khá hơn. Từ chổ ái mộ vẻ đẹp của Nhung, dần dần Quang đã yêu nàng thật sự. Quang quyết định chọn một dịp thật thích hợp để bày tỏ tình cảm đó với nàng.

Đó cũng lại là một hôm trời mưa tầm tã. Như mọi khi, Quang đứng đợi Nhung tại một trạm xe gần trường để cùng nhau về nhà. (Nhung dặn Quang làm vậy. Mỗi ngày, Quang về trước đợi Nhung. Sau đó Nhung mới ra chỗ hẹn rồi hai đứa mới về. Nhung làm vậy để giấu các bạn về chuyện mình dối họ là con nhà giàu). Nhưng lạ thay, Quang đợi mãi mà Nhung vẫn không thấy Nhung đến. Đã gần nửa tiếng trôi qua, trời mưa ngày càng nặng hơn. Quang vẫn đứng lặng lẻ ở trạm xe chờ đợi.

Gần mười lăm phút sau thì Nhung mới xuất hiện. Nhung đi lết thết trong cơn mưa dầm dề làm cho bộ áo dài mỏng của Nhung bó sát người nàng. Bộ đồ lót màu trắng bên trong lại lộ ra. Nhưng hôm nay lạ lắm, Quang để ý thấy nơi hạ bộ Nhung có chút ít thứ gì màu đỏ, người Nhung thì như thất thần, quần áo nàng lôi thôi. Quang tự hỏi:
– Lạ thật! Khi nãy lúc ra về Nhung còn vui vẻ lắm mà. Sao bây giờ lại như vậy?

Quang lo lắng hơn nữa. Cậu í ới gọi:
– Nhung! Nhung! Lại đây! Quang đây mà!

Hình như Nhung không nghe thấy. Tiếng của Quang bị át đi bởi tiếng mưa. Quang nóng ruột quá, cậu không gọi nữa mà chạy thẳng ra ngoài mưa. Quang kéo ghì Nhung lại:
– Nhung! Quang đây mà! Nhung sao vậy?

Nhung nhận ra Quang. Nàng ôm chầm lấy cậu ngay. Hai mắt Nhung sưng to vì nước mắt. Nhung nói trong tiếng nấc:
– Quang ơi! Quang ơi! Hết rồi!

Quang vỗ về Nhung hỏi:
– Hết là hết cái gì? Nhung nói rõ coi!

Nhung lại nấc như sắp bật ra tiếng khóc:
– Hu hu! Nhung bị thằng Hiếu, nó … nó.

Quang hỏi gấp hơn:
– Thằng Hiếu làm sao?

Lần này Nhung khóc thật. Hai mắt nàng ướt lệ:
– Thằng Hiếu nó cưỡng hiếp Nhung đó! Hu hu!

Quang đứng sững người lại. Cậu thật không ngờ. Không ngờ thằng Hiếu, thân là một lớp trưởng, là người mà bấy lâu nay Quang vẫn cho là đứng đắng mà lại làm chuyện bỉ ổi này. Quang nhìn Nhung khóc thật là tội nghiệp. Thân hình nàng run run, phần vì lạnh, phần vì cái nhục nhã mà nàng phải chịu đựng vừa rồi. Nhung thúc thít nói:
– Hu hu! Nhung không muốn về nhà nữa! Nhung muốn chết cho rồi!

Quang an ủi:
– Thôi đừng nghĩ bậy nữa! Có Quang rồi đây!

Quang suy nghĩ một chút rồi nói:
– Thôi! Bây giờ mà về để mẹ Nhung biết thì không xong đâu. Ở đây Quang có ít tiền, mình vào thuê đỡ một phòng trọ rồi Nhung tắm rữa sạch sẽ, đợi quần áo khô rồi về. Quang sẽ gọi về nói là mình bận trực vệ sinh ở trường, không sao đâu.

Xem tiếp phần 2